Chuyện Loạn Xị Ngậu

Chương 3

trước
tiếp

Vội chạy lại bế con, 2 cậu vẫn ổn, đm, bọn kia ý định gì đây nhỉ, rõ ràng là có bọn đột nhập vào trước còn bọn ngoài cổng chỉ làm nhiệm vụ canh gác với đánh lạc hướng, may mà tiểu tử thối khóc đúng lúc, để muộn tí ko biết có chuyện gì xảy ra nữa rồi. Dỗ cho con ngủ lại xong vợ mới bảo sợ quá anh, bọn trộm manh động quá. Tao ko nói gì, đang suy nghĩ miên man, thử vào check lại camera thì thấy tối om, tua lại lúc trước thấy có hình cái gậy thò lên bịt mắt cam mà ko thấy bóng người, có lẽ bọn chó này đã tính toán kỹ rồi thì phải. Thôi để mai lên hỏi lão xồm xem sao, giờ phải cẩn mật đề phòng.

Nằm vắt tay lên trán nghĩ một hồi vẫn ko thể hiểu, vừa qua mình ko gây hấn với ai, việc tu luyện cũng chỉ âm thầm mà thành quả cũng chưa đến đâu, cớ gì bọn kia lại hành động như vậy. Ko ngủ được, dậy ra ban công hút thuốc, thấy người dấm dứt khó chịu, lấy điện thoại xem đồng hồ đã gần 12h đêm, tao gọi cho lão xồm. Sau một lúc lão mới nghe máy giọng ngáp ngủ hỏi việc gì thế tiểu huynh đệ, tao nói luôn là có kẻ đột nhập vào, e rằng ko đơn giản là mục địch trộm cắp, sợ rằng mục đích khác nguy hiểm hơn như bắt cóc chẳng hạn. Lão cười nói châm biếm, đệ lo xa quá thế, người ta bắt cóc là để uy hiếp, hay là đệ giàu quá chăng, à mà nếu bắt cóc thì nó rỉnh ban ngày lúc nào đó chẳng được mà phải cạy cửa đêm hôm. Tao nghe cũng thấy có lý. Lão lại hỏi đệ có cảm nhận được bọn kia là bọn nào ko, tao bảo đã cố gắng định thần nhưng ko thấy gì, chắc chắn mấy người đó cũng là dị nhân. Lão xồm nghĩ nghĩ một hồi xong bảo thôi mai qua đây xem sao, dạo này ta thấy mọi thứ vẫn yên ổn lắm mà.

Sáng hôm sau, chủ nhật. Theo thông lệ thì đưa cả nhà đi ăn sáng rồi đi chơi đâu đó nhưng sau chuyện tối qua dặn vợ ở nhà trông con để anh đi cài đặt lại cái camera, vợ cũng sợ nên nghe lời lắm, trước khi đi tao ngó vợ vài giây định đọc xem vợ đang nghĩ gì mà đéo tài nào biết được, chỉ thấy vợ có cảm giác đang sợ hãi thật. Phóng qua chỗ lão xồm, lão còn chưa đi thể dục về, gặp vô cảm đang ngồi chỗ bàn pha chế, tao cũng kể lại với vô cảm, ẻm nghĩ ngợi một hồi xong bảo về bên nhóm người lão cổ quái lần trước thì em biết rằng họ đã vào trong miền nam, dường như cũng để lôi kéo thành viên, còn ở đây … Vô cảm chưa nói hết thì lão xồm về, thấy tao lão nói luôn làm gì mà sợ hãi thế huynh đệ, với năng lực của đệ hiện tại nhiều người ko nói chứ 3 người thì chắc chắn ko phải cái gì đáng ngại. Đm thằng già, tao muốn phỉ nhổ vào mặt lão, theo học bấy lâu đã được tí công phu chó nào đâu, đừng nói 3 tên dị nhân chứ 3 người thường thì tao củng chỉ có thể nhắm mắt chém gió thôi chứ đánh đấm đéo gì được. Nhưng nuốt nước dãi vào bụng, giờ là lúc mình cần nhờ lão mà. Ngồi bàn rút điếu thuốc ra hút, lão xồm khề khà kêu thật khó hiểu, tao hỏi khó hiểu gì, lão bảo huynh đệ trong một chốc lát luyện xong thần giác, tại sao 3 tháng rồi vẫn chưa luyện thành trí giác, hay là cách truyền đạt của vô cảm có vấn đề. Tao quay sang nhìn vô cảm, thấy mặt hơi đỏ ứng. Đúng là thời gian vừa qua chạm mặt nhau nhiều, tao cảm thấy trong lòng có phần nào đó tình cảm dành cho ẻm rồi, mà cái thứ tình cảm này tao hiểu được nó chính là khởi đầu của tình yêu, tao biết và luôn luôn kìm nén ép nó xuống. Tao trả lời gãy gọn với lão xồm, huynh ko cần lo, đệ đã có gia đình, có thể tiết chế tình cảm của mình. Lão nhấp hớp trà nhìn mông lung ra ngoài đường rồi bảo, vạn sự tùy duyên, vạn sự tùy duyên.

Tào lao bí đao một lúc lão bảo việc của đệ là nhanh chóng luyện xong trí giác, lúc đó mới bắt đầu luyện đến pháp công. Tao ngơ ngác hỏi pháp công là gì, lão bảo hôm trước đệ chứng kiến thủy phong châm của ta, đó chính là một loại pháp công, phải có pháp công mới có thể chiến đấu hoặc chống đỡ, còn đừng trông mong gì cái trí thần như con ranh Hà Đông, ko dễ mà mượn dao giết người như vậy đâu. Nghe đến thủy phong châm, tao đã từng chứng kiến lần trước, nó thực sự là kỳ diệu, tao hứng thù với món pháp công này bèn hỏi vậy có những pháp công nào và đệ có thể luyện được mấy loại. Lão nhìn vẻ hứng thú của tao gật gù bảo có vô số loại pháp công khác nhau lão cũng ko biết hết, chỉ biết là những người lão từng gặp thì có thể chia làm 5 loại pháp công theo ngũ hành là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Trong mỗi loại đó lại chia thành nhiều loại nhỏ, ví dụ về thể Thủy thì có thủy phong châm, thủy không chưởng, thủy hình…Không thể tùy ý luyện pháp công mà là do pháp công chọn người, mỗi người thường thì có thể luyện 3-4 môn của một thể, chỉ môt thể thôi. Ta gặp mới biết 3 người là đã luyện được 2 thể, vị quái nhân hôm trước đệ gặp ở quán là 1 trong ba người, lão có cả Thổ pháp công và Kim pháp công. Cô giáo của đệ là người thứ 2, Vô cảm có Thủy pháp công và Kim pháp công tuy trình độ còn non kém nhưng cũng có thể coi là xuất sắc rồi. Người thứ 3 chính là thân phụ của Hà Đông đệ cũng đã từng gặp. Tao càng nghe càng ham, tao hỏi ơ thế huynh thì sao, lão cười, tao vô duyên ko thể luyện được thêm pháp công nào khác. Lão nói vậy nhưng nét mặt vẫn dương dương tự đắc lắm. Vô cảm lúc này đi ra cười bảo sư thúc ko thích luyện thêm mà muốn chuyên sâu một loại pháp công, nói về thủy pháp công có lẽ ko ai sánh bằng sư thúc, đó là lý do vì sao những người có 2 pháp công vẫn phải nể phục sư thúc mấy phần.

Đéo mẹ, hay thật, tao mà luyện thành thì nhiều trò lắm đây, giả như luyện cả thủy cả hỏa là bắt con gà có sẵn nước sẵn lửa luộc gà bất kỳ đâu rồi. Tao đứng phắt dậy bảo đi, vô cảm, đi luyện tiếp trí giác, nhanh nhanh để còn học pháp công. Tao bước phăm phăm vào phòng, cảm giác phía sau có cái lắc đầu nhè nhẹ của lão xồm. Vào phòng ngồi chờ 1 lúc vẫn chưa thấy vô cảm vào, đứng dậy đang định đi ra gọi thì thấy ẻm vào, mặt mày có gì đó ái ngại. Tao hỏi sao thế, ẻm nói lí nhí rằng em xin lỗi, tao ngơ ngac ko hiểu, ẻm bỗng ôm chầm lấy tao, gục vào lòng bảo em xin lỗi, em xin lỗi…

Vô cảm thú nhận thời gian qua đã phát sinh tình cảm với tao, ko gặp thì nhớ, muốn mỗi ngày đều được gặp, được nói chuyện nên đã hướng dẫn luyện tập nhỏ giọt để kéo dài thời gian. Tao nghe xong thốt lên bảo em dạy anh thế nhỡ tẩu hỏa nhập ma thì anh bắt đền em nhé, trong lòng thầm nghĩ đm, nguy hiểm thật, vớ vẩn lại lần nữa vướng vào lưới tình rắc rối như thời thanh niên thì bỏ mẹ. Vô cảm lại nói tiếp lời xin lỗi, hứa sẽ hướng dẫn cẩn thận và kiềm chế lòng mình. Tao thở dài bảo mình ko có duyên thôi kết thành huynh muội. Nhớ lại huynh muội tự dưng nhớ đến 2 vị tiểu muội ngày xưa là Tóc vàng và Giữa, nhất là Giữa, chẹp chẹp, cái thời ấy dễ thương thật.

Vô cảm bảo tao nhắm mắt lại cho đến khi nào ẻm bảo mở ra thì mở, tao vâng lời, chỉ nghe tiếng lạch cạch lạch cạch gì đó, mãi phải hơn 10p sau vô cảm mới bảo mở mắt ra, tao thấy có 3 bức tranh trao thẳng hàng trên tường và vô cảm ngồi khoanh chân ở vị trí lẽ ra là bức tranh thứ 4. Ẻm nói đây là cách luyện nhanh nhất giống như lần trước anh luyện thần giác, tuy nhiên lần này thì có bức tranh thứ 4 chính là người thật, em sẽ lầm vật cho anh luyện tập. Mỗi bức tranh đều có một dòng chữ ghi nội dung của bưc tranh, từng ký tự ẩn sâu trong các chi tiết, anh phải tập trung từng bức tranh một lần lượt theo thứ tự từ trái qua phải, phải xong bức này mới đến bức kia, khi nào xong thì anh đọc lần lượt từng dòng chữ ấy rồi nhìn vào mắt em, em sẽ phong tỏa dị năng bản thân để thành người thường, khi đó anh hãy dùng ý chí dẫn dắt em đi vào một ảo giác do anh nghĩ ra, nếu em bước vào ảo giác đó thì em sẽ nói lại với anh những gì em trải qua, nếu đúng như ý anh muốn trước đó thì thế đã là thành công…

Tao gật đầu, chăm chú nhìn bức họa đầu tiên, là một cô gái bán khỏa thân đang nằm cho cả đám nhiếp ảnh chụp choẹt, ánh mắt cô buồn bã, khóe mắt như có nửa giọt nước sắp rơi. Đám nhiếp ảnh người thì ngắm máy nghiêm trang, kẻ thì mắt nhìn thao láo xăm soi, hỗn tạp. Tao định lần mò các ký tự nhưng đéo hiểu sao trong đầu lại hiện lên dòng chữ Tiền bạc vật chất đã thay lòng con người. Kệ mẹ, tao chuyển sang bức thứ sau. Bức 2, bức 3 đều vậy, mỗi khi quan sát tỉ mỉ xong thì trong đầu lại hiện luôn ra dòng chữ chứ ko phải tìm từng ký tự, khi hoàn thành bức thứ 3 tao đọc to lần lượt 3 câu mà tao nghĩ đến rồi nhìn vô cảm. Vô cảm đang ngồi định thần bỗng mở chừng mắt bảo ko thể như thế được, sư thúc, sư thúc, nói xong ẻm vội vàng chạy ra ngoài…

Được tí thì lão xồm chạy vào hỏi huynh đệ vừa nói gì có thể nói lại ta nghe được ko. Tao nói lại rõ ràng rành mạch 3 câu vừa thấy trong bức tranh, lão nhìn tao chằm chằm ko nói nửa lời. Phải một lúc sau lão mới bảo sai hết rồi, không đúng câu nào. Tao hơi thất vọng vì rõ ràng dòng những dòng chữ đó tự hiện ra trong đầu tao khi xem xong mấy bức tranh đó, nhìn qua lão xồm thấy trán lão lấm tấm mồ hôi, lão bảo huynh đệ có thể tạm nghỉ luyên tập, ra ngoài này ta có chuyện muốn hỏi. Tao đứng dậy ra ngoài quán ngồi châm điếu thuốc, vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, lão xồm lật đật chạy vào trong làm gì ko rõ. Vừa rít vài hơi thì thấy có mấy thanh niên vào quán, toàn người trẻ tuổi, tao chăm chú nhìn vào 1 em gái trẻ đẹp nhất, bỗng thấy ý nghĩ của em ấy là hôm nay phải vòi lão này mua cái túi mới được, tao phì cười, bỗng ẻm đó quay sang nhìn tao, tao cũng nhìn lại, tự nhiên tao nghĩ rằng giờ tạo ảo giác cho em ấy được mình tặng 1 cái túi hàng hiệu xịn xem sao nhỉ, vậy là tao tưởng tượng tao đang cầm 1 cái túi đẹp đến tặng ẻm bảo đây là món quà làm quen. Đột nhiên thấy ẻm tiến lại phía tao ngồi cười mỉm nói cảm ơn anh nhưng em ko dám nhận đâu ạ, cái túi đắt tiền thế này…Nhìn thái độ thì có vẻ ẻm còn ham hố cái túi lắm. Cả đám thanh niên kia nhìn theo ẻm ngơ ngác, tao cũng ko khỏi ngạc nhiên, đm, tao vừa tạo ảo giác được cho em ấy kìa. 1 thanh niên tiến lại lay lay ẻm gái bảo sao thế, ẻm mới tỉnh dậy ngó ngang ngó dọc bảo ơ có chuyện gì…

Đm, thật kỳ diệu, thật vl. Tao rít nốt điếu thuốc thì lão xồm cũng đi ra lão cầm theo 1 hộp gì đó trông có vẻ cũ kỹ, tao bảo luôn lão rằng đệ vừa thôi miên được cô gái kia. Lão giữ nguyên nét mặt vẻ như ko có gì là lạ, lão bảo đệ có thể nói cho ta biết những dòng chữ đó là thế nào mà đệ nhìn ra được ko. Tao thật thà trả lời rằng sau khi xem kỹ bức tranh thì tự thấy những câu đó trong đầu. Lão gật gù rồi mở cái hộp ra, bê ra một khối hộp sắt vuông vức thấy có một cái thanh đao mô hình bé tẹo như đầu đũa cắm giữa hộp sắt, lão bảo huynh đệ thử rút thanh đao tí hon này lên xem được ko. Tao ko rõ chuyện gì nhưng lão bảo thế nào thì cứ thế làm theo thôi. Tay đưa 2 tay xoay cái hộp, thấy nặng trịch, gắng sức xoay phát nữa mà ko hề động đậy. Lão xồm cười bảo sắt đặc bên trong đấy đệ, hơn 100kg đó. Đm, khi nãy rõ ràng tao thấy lão bê hộp ra có vẻ nhẹ nhàng lắm mà, lão nhìn tao cười cười bảo đệ ko phải thắc mắc, đó là pháp công đấy. Mẹ thằng cha này đọc được suy nghĩ của tao rồi, thì thôi ko xoay làm gì, tao cứ thế vươn tay ra nắm chuôi đao rút xoẹt cái ra luôn, ngọt lịm. Ko thấy lão xồm nói gì, tao tưởng có bí mật gì ở cái lỗ vừa rút đao liền thò đầu vào ngó, ơ hay, đéo có lỗ nào cả, cầm cây đao đồ chơi đưa lên xem, rõ ràng vẫn nguyên hình cả lưỡi, khi nãy 1 nửa cây ngậm trong khối sắt cơ mà. Lúc này mới thấy lão xồm ngồi phịch xuống ghế cười to, tao hỏi sao thế sư huynh, có gì đáng cười à. Lão vẫn cười, gọi lớn vô cảm, vô cảm mau ra đây, bái kiến Phong thần đi. Đm, cái gì mà Phong thần, cái gì mà bái kiến, càng lúc càng rối rắm đéo hiểu gì cả…Vô cảm từ trong chạy ra, nhìn hộp sắt, nhìn tay tao, mặt đỏ ửng lên lí nhí nói ơ anh…Tao cáu quá bảo mọi người có gì nói rõ ra được ko, tôi đang mù mơ ko hiểu gì cả. Lão xồm bớt cười nhưng mặt mày vẫn phấn chấn bảo mời Phong thần ngồi xuống nghe lão bối giải thích….

Đm, thế mà lão lần trước bảo hội lão là ko theo phe nào, té ra cũng có phe có phái, nguyên là lão thuộc Phong Dao phát, phái này chuyên tu luyện về các vũ khí nhỏ như châm, tiêu, dù dị nhân sử dụng pháp công nào của thể nào đi nữa thì cũng chỉ chuyên về loại vũ khí cỡ nhỏ đó. Chưởng của Phong Dao phái được gọi là phong thần, tuy nhiên từ những năm chiến tranh chống mỹ thì Phong thần đã biệt tích, phái sau đó dần dần tan rã, đến giờ chắc chỉ còn mấy mươi mạng cả giả cả trẻ ở rải rác khắp đất nước, tuy vẫn có liên hệ với nhau nhưng về cơ bản ko ảnh hưởng gì đến đại cục của giới dị nhân, thậm chí nhiều người còn cho rằng Phong Dao phái đã bị tận diệt. Truyền tích kể lại chỉ có Phong Thần mới đủ sức mạnh rút thanh đao tí hon này ra khỏi khối sắt, vì bản chất chẳng có thanh đao nào cả, nếu rút ra thành hình thanh đao đó chính là hình pháp. Tao nghe mà thấy cứ như đang xem phim, tao hỏi thế sao lại lấy đao làm biểu tượng. Lão xồm kêu đệ có thấy đó là 1 cây đao tí hon ko, đao là biểu tượng của sức mạnh chiến đấu, tí hon là biểu tượng cho những vũ khí cỡ nhỏ, ý rằng dù phái ta tuy sử dụng vũ khí nhỏ nhưng sức mạnh ko thua kém bất gì vũ khí nào khác, về sau luyện pháp công đệ sẽ hiểu. Tao ừ à thểu não bảo nhưng đệ còn chưa luyện xong Trí giác nữa. Vô cảm lúc này mới lên tiếng nói Phong Thần chớ lo, em sẽ truyền đạt đảm bảo ko quá 3 ngày huynh sẽ thành thục. Lão xồm quắc mắc nhìn sang vô cảm bảo sao lại 3 ngày, ngươi có biết đây là phong thần ko, chỉ cần 1 ngày thôi hiểu chưa.

Đm, 1 ngày cái rắm, tao nhớ là 3 tháng rồi vẫn chưa qua vòng gửi xe, tao hơi thấy xấu hổ với bản thân. Lão xồm vội giục vô cảm đưa tao vào trong luyện tiếp trí giác để lão còn bận đi thông tin cho bố con nhà hà đông và các đồng môn đồng phái khác, đây đúng là một tình mừng, một tin chấn động của bản phái. Trước khi chạy ra ngoài lão còn dặn Phong thần ngài nhớ phải luôn để thanh đao linh vật này bên mình, nó sẽ yểm trợ cho ngài mọi lúc mọi nơi. Tao phì cười, vừa cười bởi cách xưng hô, ngài ngài cái rắm, vừa cười vì tự nhiên phải mang của nợ này bên mình, biết để đéo đâu giờ, à thôi, móc mẹ vào dây chuyền đang đeo ở cổ vậy.

Lại vào phòng tu luyện, lần này vô cảm đối xử với tao bằng một thái độ khác biệt, vừa nhũn nhặn, vừa ân cần, vừa sợ sệt, có vẻ gì đó tao thấy thật là ko quen cho lắm, tao cất tiếng bảo em cứ bình thường với anh đi, em làm như là nô lệ của anh ko bằng. Vô cảm cười nói Huynh cứ coi em là nô lệ của huynh đi ạ. Tao chán ngán bảo vậy thì nô lệ nhà ngươi có thể cho tao ôm hôn vuốt ve một chút ko, tao chỉ đùa vậy ai ngờ Vô cảm nói nếu huynh muốn, muội sẵn lòng. Đm, là cái trò gì thế này…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.