Chuyện Loạn Xị Ngậu

Chương 2

trước
tiếp

Vẫn tò mò chuyện 4 người khi nãy, tao hỏi lại lão họ là ai và đến đây làm gì, nãy cái cốc trong tay tao tự nhiên nứt vỡ có phải do họ làm ko. Lão rút điếu thuốc ra, trầm ngâm một hồi mới bảo, thôi được, ko giấu cậu làm gì. Cậu đã biết về các người có siêu năng lực rồi chứ, tivi đài báo nói đầy những trường hợp cắm giáo vào cổ đẩy xe tải, ngâm mình trong nước đá lạnh, đi trên lửa…Những thứ đó là do dày công tu tập mới thành nhưng cũng nói ra rằng khả năng con người là vô hạn, chỉ là nhân loại ko biết cách đánh thức siêu năng đấy thôi. Chúng ta, tức là bao gồm cả cậu, là những người thuộc dạng siêu năng lực được đánh thức sẵn một phần có thể từ lúc sinh ra hoặc khi trải qua một biến cố nào đấy, dạng năng lực của chúng ta sẵn có đều thuộc về năng lực tinh thần, nguồn năng lực này mạnh hơn nhiều lần với năng lực thể xác của những người báo chí nhắc đến. Khi những năng lực tinh thần luyện đủ thành, cậu sẽ luyện được những công năng thể xác mà người thường ko bao giờ luyện đến. Lão dừng lại ngó xung quanh rồi mới nói tiếp, cậu nhìn đây nhé, tao thấy lão đưa bàn tay phải ra, úp lòng bàn tay xuống ly trà, bỗng thấy nước trong ly từ từ chảy ngược lên thành 1 khối hình tròn lơ lửng, lão ngửa bàn tay ra, 1 viên nước giống như viên quả bóng thủy tinh nhuộm màu vàng trà lơ lửng, tiếp tục thấy nước từ từ biến thành hình ngọn chông nhọn hoắt, tao vung mạnh tay, ngọn chông nước lao vút cắm phập vào gốc chậu cây thiết mộc lan gần đó, lão thu tay lại, mũi chông nước ngay lập tức tan chảy, để lại thân cây 1 vết đâm sâu hoắm. Mẹ kiếp, tao ko nói nên lời. Thấy hà đông cất tiếng thủy phong châm của thúc thúc đã đến mức này rồi cơ à, lão xồm cười khề khà nói ôi lâu ngày ko luyện tập, năng lực giảm sút đi nhiều quá. Đm, lúc này thì đéo cần thần giác, cả tao và hà đông và vô cảm đều nhận ra cái nét mặt vênh vênh tự mãn của lão, chắc trong đầu đang hãnh diện lắm.

Lão lại hớp ngụm trà khi thể hiện oai phong đã đủ cho tao đứng hình, rồi mới nói tiếp. Những người như chúng ta nói là nhiều thì cũng ko phải nhiều, nhưng ít cũng ko phải ít, số lượng đủ lớn để hợp thành một thế lực mạnh nhất thế giới, nhưng tiếc thay nội bộ lại nảy sinh mâu thuẫn, cuối cùng chia bè xẻ phái làm 3 bộ. Nói ra thì rộng lớn lắm, những người như ta ko thuộc bộ nào, có thể coi là đứng ngoài cuộc, sống như 1 thường nhân. Tao thuận miệng hỏi cho câu chuyện đỡ nhàm chán rằng Và rồi gần đây có sự tranh đấu giữa các thế lực vì lí do nào đó nên các thế lực thi nhau đi tìm, kêu gọi những người như ông về đội của họ nhằm gia tăng sức mạnh. Lão xồm cười khà khà kêu tiểu đệ thông minh lắm, cũng gần giống như đệ nói, có điều ở Việt Nam số lượng rất ít, theo ta được biết thì ko quá 100 người rải rác khắp đất nước, à mà bây giờ có thể nhiều hơn, đã vài chục năm trôi qua, chắc lớp đệ tử kế cận đã lớn, vậy cũng chỉ khoảng chừng 300-400 người. Cũng ko ảnh hưởng lắm đến cục diện.

Đéo mẹ, nghe cứ như phim. Tao thì ko thể ko tin sau khi chứng kiến những việc vừa qua, nhất là thủy phong châm của lão xồm vừa rồi, thật quá lợi hại, tao nghĩ nếu đưa nước của cả hồ tây vo thành 1 khối rồi ném về tòa nhà keangnam, ko biết sẽ thế nào. Lão xồm bảo sẽ cho vô cảm tiếp tục hướng dẫn cho tiểu đệ, Vô cảm cũng là nhân tài hiếm gặp đấy, có điều phải thu xếp chỗ sư tử nhà đệ, hehe. Tao cũng nghĩ thế, ngó đồng hồ, đã muộn, tao xin phép cáo từ, có gì sẽ thông tin lại sau. Dọc đường về nặn óc suy nghĩ làm sao để có thời gian luyện tập được đây, léng phéng để sư tử biết thì thần với quỷ cũng vỡ mồm hết. Mẹ nó, thôi để từ từ tính vậy.

Hết 2 ngày nghỉ tưởng rảnh rỗi mà hóa ra lại bận ko tưởng, vướng vào vụ kỳ bí này thành ra đầu óc lúc nào cũng nặng trĩu các suy nghĩ. Đi làm cũng ko thể tập trung nổi, có thông báo của công ty về nâng cao trình độ tiếng anh. Chợt lóe lên ý nghĩ rằng sẽ đăng kí đi học thêm tiếng anh buổi tối, mỗi tối khoảng 2 tiếng ko biết có đủ luyện ko. Tao gọi ngay cho lão xồm hỏi. Lão cười bảo ngườ bình thường phải luyện cả ngày, còn với đệ thì ta ko rõ, tốt nhất là cứ thử xem, rảnh lúc nào hay lúc đó. Ý đã định, tối về bảo ngay với vợ, vợ hỏi học xong có được gì ko, tao nói học được kiến thức chứ được gì. Vợ bảo tùy anh, có điều học về thì ăn cơm một mình chứ ko ai chờ được đến lúc ấy. Vậy là xong, báo lại với lão xồm, từ thứ 2 tuần sau. Lão ok.

Từ hôm luyện thành thần giác, vợ tao nghĩ gì tao cũng nắm được, nào thì quần lót này chật, nào thì mỹ phẩm sắp hết rồi thì lúc chịch nhau thì thấy toàn hình đám mây trong đầu nàng, chắc là lên tiên. Đôi lúc ko hiểu sao cũng ko thấy được ý nghĩ của vợ, ko biết do lúc đó vợ ko nghĩ gì hay là thần giác ko phát huy được. Tao cũng ko quan tâm việc này lắm, nghĩ đơn giản chắc thần giác cũng phải nghỉ ngơi lấy sức. Đến ngày thứ 2, đi làm về qua ngay quán café của lão xồm. Lão chỉ chỉ vào trong nói cứ zô căn phòng lần trước, tao gật đầu đi vào mở cửa, thấy ko chỉ vô cảm mà cả hà đông cũng đang ngồi, 2 đứa mặc cái bộ đồ như kiểu đi chạy bộ, tao lại soi vào đùi vô cảm, trắng quá, mịn quá. Bỗng nghe hà đông nói tên dâm tặc có muốn tầm sư học đạo hay ko. Tao gãi đầu, ừ thì học. Hôm nay thấy có thêm 1 tấm thảm ngồi, tao ngồi giữa 2 ẻm, ngó sang bên hà đông thấy ngực căng đét, lộ 1 phần bầu ngực, mẹ kiếp, giờ có vợ rồi nhìn bọn trẻ trẻ này cứ thấy rạo rực lên. Vô cảm cất tiếng anh luyện xong thần giác rồi, giờ sẽ luyện trí giác, trí giác tức là dùng sức mạnh tinh thần của mình làm mê muội đầu óc của người khác, tạo cho người khác vướng vào một ảo giác nào đó. Tao quay sang hỏi ơ thế hà đông ngồi đây làm gì, Vô cảm bảo hà đông muốn luyện trí thần, tuy nhiên mặc kệ em ấy đi, tạm thời em ý như là công cụ tập luyện của anh. Tao lại hỏi trí thần là gì, vô cảm nói trí thần là đỉnh cao của thần giác và trí giác, em nghe kể dù thần giác và trí giác là những thứ cơ bản gần như kiểu nhập môn, nhưng chỉ luyện thành 2 thứ này thì có thể tu luyện được trí thần, khi có trí thần thì sẽ xâm nhập vào trí não của người khác để điều khiển khả năng của họ theo mong muốn của mình, gần như biến người ta thành tay chân của mình, sức mạnh của trí thần ko chỉ ở đó mà cái quan trọng là trí thần có thể điểu khiển cả những người dị năng. Tao nhăn nhở cười nói thế thì là vô đối hay sao. Vô cảm bảo em cũng chỉ nghe nói vậy chứ ko biết có thật ko, sư thúc bảo rằng cũng chưa nghe qua trường hợp nào sử dụng trí thần. Hà đông bỗng chen miệng vào, em sẽ là ng đầu tiên luyện thành, hehe. Tao quay sang nhìn, bầu ngực tròn trịa căng mọng, tao bảo cố mà luyện đi em, ực ực…

Vô vảm đóng vai một cô giáo nghiêm khắc, hướng dẫn tao sử dụng thần giác thế nào cho thuần thục, rồi cách quan sát đối tượng ra sao, làm sao để hướng dẫn ý nghĩ của người khác thành ảo giác, rằng thì là ban đầu muốn tạo ảo ảo giác cho người khác phải dẫn dắt họ vào một câu chuyện, có thể dẫn dắt bằng lời nói, khi đã đạt trình độ ở đẳng cấp cao rồi thì chỉ cần dùng ánh mắt và sức mạnh của thần giác để thực hiện. Tao nghe một lúc mà ù hết đầu, thỉnh thoảng lại nghĩ vô cảm mà đi đóng phim JAV cosplay cô hầu gái thì tuyệt. Vô cảm có lẽ chú tâm dạy tao quá nên ko để ý, còn hà đông thì hình như lại để ý tao chứ ko phải luyện cái khỉ gió gì kia nên mỗi lần tao nghĩ dâm đãng, ẻm lại nhếch mép cười khinh bỉ. Đm con ranh, ông mà chưa vợ mày chết với ông

Thời gian cứ thế trôi, nhìn lại mà đã 3 tháng trời giả đi học để tu luyện trí giác với Vô cảm, chẳng biết có lợi lộc gì ko mà thấy đầu óc cứ mụ mị đi ít nhiều, vợ nhiều lúc hỏi sao dạo này thấy anh trầm tư, có chuyện gì à, lại phải làm diễn viên bốc phét vài chuyện đau đầu.

Đêm hè, gió mát trăng thanh, vợ cho con ngủ, tao thấy rảnh rỗi định ra ban công tu luyện tí, với bao thuốc lá ra làm điếu trước đã. Ngồi ngâm nghê điếu thuốc ngắm trăng suy nghĩ vẩn vơ về thần giác trí giác, điếu thuốc chạy cạn, búng tàn về phía giá phơi quần áo, bỗng thấy nhiều quần áo mới của vợ, ơ hay, mình đã thấy vợ mặc lần nào đâu nhỉ, à mà hình như thấy rồi, sao thấy lạ lạ. Đm, thời gian qua hình như vô tâm quá rồi, mải mê luyện nọ luyện kia, sống một phần người vào thế giới khác mà bỏ quên mẹ thế giới này rồi. Hồi trước lần nào mua quần áo mới vợ cũng mặc thứ hỏi tao xem có đẹp ko, có hợp mắt ko. Ngẫm lại thấy vợ dạo này cũng khác khác, đi làm chịu khó trang điểm lắm, thỉnh thoảng lại về muộn nữa, mà quan trọng là dạo này hình như tao đéo đọc được ý nghĩ của vợ, hoặc là đéo có tâm trạng mà để ý. Thôi hỏng, đéo luyện nữa, phải sống lại mới được…

Mò vào phòng, đánh răng rửa mặt xong lên giường lay lay vợ hỏi em ngủ chưa, vợ vẫn quay lưng về phía kia kêu chưa, anh định hỏi em về mấy bộ quần áo mới phải ko, em mặc được vài lần rồi chứ ko còn là mới nữa đâu. Tao ăn năn xun xoe xin lỗi nọ kia mấy câu, rồi rờ rờ nắn nắn, rủ vợ ra phòng khách chơi cho thoải mái, vợ hưởng ứng ngay. Đang dập dã tư thế doggy thì nghe tiếng phịch phịch ngoài phía cổng, vợ vừa rên ư ư bỗng dừng lại thốt lên rằng có người rồi ra dấu suỵt suỵt. Tụt cả hứng, khó chịu vl, nhưng cũng cảm thấy có gì đó khác lạ thật. 2 vợ chồng vội nép mình vào cạnh cửa sổ vội vàng mặc quần áo, đứng sau lớp rèm đảm bảo người từ ngoài ko thể nhìn thấy, tao bò qua đứng bên mép cửa bên kia để lấy góc nhìn rộng hơn, thấy 2 bóng đen lấp ló ngoài đường, nghĩ thầm đéo biết phải cặp đôi ninja lần trước ko, đã mấy tháng nay sống yên ổn rồi mà. Tiếng cu con khóc oe oe, tao ra dấu vợ đi vào trong dỗ con đi, vợ gật đầu nhẹ nhàng đi vào, bỗng nghe vợ hét lên một tiếng to, tao giật mình chạy vội vào phòng hỏi có chuyện gì, bật điện sáng, thấy cánh cửa sổ phòng ngủ đã bị cạy ra lúc nào rồi ko biết…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.