Chuyện Loạn Xị Ngậu

Chương 10

trước
tiếp

Nói gì thì nói, tình cảm vợ chồng ko phải ngày một ngày hai mà phai nhòa được. Hết giận rồi lại thương, ko hiểu vì sao vợ tao lại hành động như thế, nếu đơn giản chỉ là rời xa tao thì được nhưng xa con thì chắc là khó lòng. Tao lững thững dắt xe vào trong, cậu cả chạy ra chào bố rồi líu lo khoe nọ khoe kia, bà ngoại bọn trẻ bế cậu 2 ra, mồm mép đang phì phì đầy nước dãi dơ tay chỉ chỉ về bố, chắc cu cậu đang mọc thêm răng rồi. Được cái 2 thằng đều đẹp trai sáng sủa như bố, trẻ con cứ thế ai nhìn cũng yêu. Tao đón cậu 2 vào lòng, thằng bé ngồi im. Tao cất tiếng hỏi “Nhà con có liên lạc gì với bố mẹ ko”. Đây là lần đầu tiên tao hỏi thăm về vợ từ lúc nàng bỏ đi. Mẹ vợ có vẻ cũng hơi ngạc nhiên 1 chút rồi mới nói nhắc đến con trời đánh đấy làm gì, mẹ chửi nó nhiều lắm rồi. Ồ, nói vậy tức là vẫn có liên lạc, tao im lặng chờ nghe bà nói tiếp. Đúng là bà nói tiếp, bà bảo Nó có nhắn là xin lỗi con và nhờ bố mẹ chăm sóc các cháu giúp, khi ổn định nó sẽ về trao đổi cụ thể. Tao nghe thấy cay cay, tình yêu, tình nghĩa, nhạt thếch…

Bà ngoại bảo ở lại ăn cơm, tao từ chối, bà kêu nay cuối tuần cho bọn trẻ ở đây nhé. Tao chợt nghĩ vừa hôm qua bọn trẻ suýt bị bắt cóc, mình thì đéo đủ sức bảo vệ, ko hiểu sao giao con cho ông bà ngoại lại thấy yên tâm lắm. Tao “Vâng” rồi kiếu về. Về nhà võ võ một mình, thấy buồn lại càng buồn thêm. Vội tắm rửa xong đi ra cơm bụi ăn cho đầy bụng, đi bộ chậm rãi cho thư thái tâm hồn, cúi xuống nhặt vài chiếc lá vàng mới rụng, tiện chân đá cái ống bơ vỏ lon bia. Ơ, thế beep nào ống bơ dính mẹ vào chân mà đéo bay đi, cúi xuống ngồi xem có kẹo cao su dính vào ko nhưng ko thấy gì, vỏ lon méo mó, tao xoa xoa nắn nắn bỗng nghe thấy rộp một tiếng, ông bơ trở lại hình dạng nguyên vẹn nhưng chưa từng móp méo. Đm, đây là Kim pháp công hay sao. Còn nhớ vô cảm trình diễn biến cái thìa sắt thành hình trái tim, khó thế còn làm được thì biến cái vỏ lon méo trở lại hình dạng cũ chắc ko có gì khó, nhưng vấn đề là tao chưa học được món gì của Kim pháp cả, hồi chiều nhìn cái nhẫn mãi mà nó còn đéo lay động cho. Rút ngay điện thoại gọi vô cảm để hỏi mà mãi ko thấy bắt máy, gọi tiếp lần nữa vẫn ko thấy nghe. Tao bóp méo lại vỏ lon rồi làm động tác y như khi nãy, mân mê mãi mà éo thấy gì, chỉ thấy người đi đường nhìn tao với ánh mắt kỳ lạ, chắc họ nghĩ thầm sao người nhìn sáng sủa thế kia mà lại tâm thần nhỉ. Đm, bực mình dẫm bẹp vỏ lon rồi đi về nhà. Ra ghế đá ở sân ngồi hút thuốc cho mát, thấy hương thơm phụ nữ quen quen thoang thoảng đâu đây, nhớ vợ vl.

Đóng cửa luyện công, tháo nhẫn đặt trôn bát, tập trung các kiểu, suy nghĩ các thứ, nhẫn vẫn ko hề lay động. Nhìn đồng hồ hơn 8h, nản, đéo luyện nữa. Đúng lúc đó có chuông điện thoại, là vô cảm gọi, ẻm kêu khi nãy đi tắm nên ko cầm điện thoại, tao buột miệng hỏi tắm gì lâu thế, ẻm kêu em thích tắm. Thầm ghĩ giống vợ mình vãi, tắm phải nửa tiếng mới xong. Tao kể sơ qua việc đá ống bơ khi nãy cho vô cảm nghe, ẻm bảo như vậy thì hơi lạ, có lẽ con người anh chứa bản năng gì đó nhưng lộn xộn, ko theo thứ tự gì cả, phép biến hình kim loại phải học xong Di kim mới đúng. Vô cảm tặc lưỡi nói để nhờ thúc Xồm hỏi phân đà chủ vùng Tây bắc xem có giải đáp được ko, anh tạm thời cứ luyện đúng đường như em hướng dẫn nhé, à mà anh rảnh ko đi café tí, em thấy anh có vẻ căng thẳng. Tao từ chối, dù rất quý vô cảm nhưng lúc này thực sự ko có tâm trạng. Tao khó chịu, tao đang khó hiểu chính bản thân mình, tao là ai, tao có khả năng gì, sao dị năng lúc được lúc không…

Đêm đó nằm mơ toàn thứ linh tinh, nào thì đánh nhau, nào thì chết chóc. Một giấc ngủ không tròn. Sáng hôm sau dậy sớm, đúng ra là bị gọi dậy sớm, Vô cảm gọi điện giục đến để luyện tiếp, tao làu bàu bảo gì mà sớm thế, vô cảm nói anh có muốn bảo vệ các cậu ấm ko. Câu nói mang sức mạnh ghê gớm, chưa đầy 40p sau tao đã có mặt ở quán café lão Xồm. Lại luyện, đau đầu, nhức mắt mà nhẫn vẫn đéo rung rinh, mỏi mắt đến mức dựa vào tường ngủ quên lúc nào đéo rõ, lại mộng mị, tao mơ thấy vợ tao là dị nhân siêu phàm, cưỡi mây đạp gió oách vl, nhưng thế đéo nào lại chĩa mũi kiếm vào tao, nước mắt rơi lã chã, tao lúc đó nhắm mắt lại nói em ra tay đi, thấy mũi kiếm từ từ ấn vào da thịt.

Tiếng cười khúc khích cứu tao thoát khỏi nhát kiếm trong mơ, tao mở mắt nhìn, thì ra là Hà Đông và vô cảm, Vô cảm nói em đã bảo để yên cho anh ngủ mà nàng này cứ đòi xem phong thần ngủ có đẹp trai ko. Tao cười, thấy đầu óc nặng trĩu, tao thểu não bảo anh ko luyện nổi, ko thể di chuyển được cái nhẫn. Vô cảm đáp anh cứ bình tĩnh, trước kia em phải luyện cả tuần mới được 1 chút. Lại nghe Hà Đông nhí nhảnh kêu ơ sao lúc trước Xồm thúc kể là tỷ luyện 1 buổi sáng đã cho nhẫn tung bay khắp phòng mà. Thấy vô cảm quay sang liếc nhìn Hà Đông với ánh mắt theo kiểu con ranh này có im mồm ko thì bảo. Vậy là rõ, Vô cảm nói luyện cả tuần tức là giả vờ để tao ko nhụt chí thôi. Mẹ kiếp, phong thần khỉ gió gì mà chả bằng đứa con gái kia vậy, đã nản lại càng thêm chán, tao đứng đậy bảo anh nghỉ ngơi một chút.

Ra ngoài quán café ngồi rít thuốc, ngắm người đi đường, một lúc thì thấy lão Xồm đi đâu về mặt có vẻ hồ hởi. Tao hỏi lão huynh có gì mà vui thế, lão trả lời vừa đi ký hợp đồng dự án khỉ gió gì ấy với lão Thông, theo hợp đồng này lâu rồi hôm nay mới chốt được. Tao tỏ vẻ ngạc nhiên, lão liếc mắt phát đã hiểu ý bèn nói tiếp Haha, dị nhân thì cũng phải ăn, phải có tiền chứ, có phải dùng dị năng đi ăn cắp ăn trộm được đâu, à mà đệ chưa biết về môn quy nhỉ, một trong những điều cấm của dị nhân là ko được dùng dị năng đối phó với thường nhân, kể cả làm việc có ích, giống như nếu đệ đi đường có thấy cảnh cướp bóc cũng ko được phép dùng dị năng cứu giúp, điều này để giữ hoàn toàn bí mật với thường nhân, có thể coi rằng tuy sống chung một thế giới nhưng dị nhân và thường nhân lại như 2 thế giới độc lập. Tao gật gù, cũng phải thôi, nếu ko thế có mà loạn. Lão xồm kể lể về việc làm ăn, nôm na thì lão vẫn chung vốn ở công ty của lão Thông, cũng là chuyên nhận dự án công trình, lão Thông là người quản lý có đầu óc chỉ có điều là tuy già nhưng vẫn ham chơi, dính vào tí gái nên vợ nó bỏ, à mà việc vợ lão bỏ nói ra cũng ko chỉ vì chuyện bồ bịch, thằng cha này còn tham lam luyện song pháp tức là cả thủy công lẫn hỏa công nên thời gian dành cho gia đình vợ con gần như ko có, bảo sao vợ lão chẳng bỏ, haha, đúng là đã tham lại còn ham. Tao quay sang hỏi còn lão huynh thì sao, ko thấy… Chưa hỏi hết lời lão xồm đã xua tay bảo chuyện của ta ko có gì đáng nhắc, mà đã nhắc đến thì dài lắm, khi nào có thời gian ta sẽ kể cho đệ nghe.

Quay trở lại việc luyện Kim pháp, tao bảo lão Xồm là ko luyện nổi, lão đăm chiêu một lúc mới nói trước kia vô cảm luyện Di kim chỉ trong buổi sáng là di chuyển được nhẫn, một tuần đã di chuyển được kim loại khác, đến 1 tháng đã thuần thục vô cùng. Thôi thế này, ta đã báo phân đà chủ tây bắc là Kim pháp vương xuống, y đã nhận lời, chắc mai sẽ xuống đây thì đệ qua để lão già ấy xem giúp. Lão cũng nghe tin phong thần chọn pháp công trên sa bàn ra Kim pháp cũng háo hức lắm, tao gật gù. Nhìn nắng trời cũng đứng bóng, lão xồm rủ đi ăn, tao từ chối, cảm thấy mệt mỏi và áp lực quá lớn, tao xin phép về, chiều khỏi luyện tập gì nữa. Về nhà lười ko muốn ăn uống, cầm điện thoại mân mê xem hình ảnh gia đình hạnh phúc, lòng lại bồi hồi khó tả. Buồn, chán, tao nhắn tin cho sếp ở công ty xin nghỉ phép 1 tuần lo việc nhà, sếp cũng phong phanh biết chuyện vợ chồng tao nên cũng đồng ý luôn, còn động viên nhắn nhủ mấy lời cho đủ thủ tục.

Chiều, bố mẹ vợ bảo qua ăn cơm. Hơn 5h qua thấy cỗ bàn đã đầy đủ, chỉ ngồi xuống là chén. Ông anh vợ động viên thôi thế nào thì thế chú vẫn là rể nhà này, tao vâng dạ cụng ly uống với nhau vài lượt, ăn uống xong xuôi tao bảo ông bà là con muốn đi du lịch đâu đó mấy ngày cho thanh thản, nhớ vợ, nhớ cảnh hạnh phúc gia đình lúc trước quá bố mẹ ạ. Thấy ông bà bùi ngùi, ông bố thở dài đăm chiêu nói câu khó hiểu Duyên kiếp như vậy rồi, biết hóa giải ra sao. Bà thì bảo cứ đi đi, mấy đứa nhỏ để đây mẹ chăm, có chúng nó cũng vui lắm.

Ngồi uống nước chè tâm sự với ông anh vợ mãi hơn 11h mới kiếu về, cảm giác được chia sẻ tâm trạng cũng làm cho tinh thần khấm khá hơn nhiều. Đánh răng rửa mặt xong đi ngủ, nằm xuống giường sờ sờ cái thanh đao thần khỉ gió lại tò mò tháo ra xem, bật đèn sáng săm soi kỹ từng chi tiết nhỏ, quả thật có nhiều chỗ tinh xảo, theo như lão xồm nói thì cái này có từ lâu đời rồi, thời điểm đó mà mài dũa được các chi tiết như này cũng là xuất sắc lắm. Ngó một lục thì thấy tắt cay, với tắt điệ, ngủ luôn, quên cả cài thanh đao lại vào dây chuyền. Lại mộng mị, mơ rằng tao là truyền nhân của ma thần chứ đéo phải phong thần, tao cầm đao tàn sát biết bao người, sức mạnh ko biết đâu mà kể. Đến rạng sáng thì tỉnh giấc bởi mấy tiếng gà te te ở đâu gáy, đầu mùa hạ mà trời đã nhanh sáng vl, cảm giác đói bèn vùng dậy ra nấu mỳ tôm luôn, ko cả đánh răng rửa mặt. Lâu rồi ko nấu nướng dọn dẹp gì mà để ý thấy khu bếp vẫn sạch sẽ thật, nấu xong bê ra bàn ngồi ăn lại quên mẹ ko lấy thìa, nghĩ bụng những lúc này mà có Kim pháp di năng phải tiện ko, bèn đưa ta ra hướng về chỗ để thìa, đm, cái thì từ từ bị nâng lên theo hướng tay tao, ngạc nhiên quá, tao cong cong bàn tay lại như động tác muốn nắm, chiếc thìa cũng cứ thế mà tiến lại, tao chụp được, nó đã nằm gọn trong bàn tay. Thật thống khoái, tao thử lại 1 lần nữa, lấy cái thìa khác, kết quả cũng y như vậy, thử đi thử lại mấy lần đều được, cảm giác sung sướng, thật là sung sướng, nó giống như đang sống cuộc sống tối tăm được tiếp xúc với chân trời tươi sáng mới mẻ. Đứng dậy, quên cả ăn uống, ngó hết xem trong nhà có cái đồ kim loại gì tao cho di chuyển lung tung hết, cho đến lúc nhìn thấy nhà hỗn độn như một bãi rác mới thôi. Ngồi thụp xuống sàn nhà giữa đống bề bộn, ngửa mặt lên cười sảng khoái như điên…

Bỗng nghe tiếng lạch cạch, hình như bà lao công đi thu rác, tao mở cửa đi ra ngoài ngồi bậc hè, nổi ý trêu đùa tí xem sao, thấy đúng là chị lao công đang đẩy xe rác, tiếng bánh xe như kiểu kẹt vòng bi hay vướng mắc gì đó kêu cành cạch. Ngồi tập trung năng lượng, đưa tay ra động tác như giữ chặt xe lại, bà lao công chổng mông đẩy mãi ko được bèn bỏ tay ra cúi xuống ngó ngó bánh xe xem có mắc gì ko, đúng lúc đó tao hất tay một phát, xe đẩy cứ thế chạy tồng tộc đi, bà lao công hốt hoảng nhìn rồi chạy theo, tao bấm bụng cười ko lên tiếng. Đm, có thế chứ, thế mới là dị năng chứ. Trời đã sáng rõ, vào đánh răng rửa mặt, thấy thanh thần đao tí hon để quên từ tối qua nên lại móc vào dây chuyền cổ. Huýt sáo véo von thấy đời vui tươi như hoa nở. Lão xồm gọi điện, lão bảo qua luôn đi, Kim pháp vương đã đến rồi. Tao thầm nghĩ, vậy là 1 ngày thôi mình cũng thuần thục mẹ nó cái gì mà Di kim pháp rồi còn gì, tuy nhiên vẫn phải khiêm tốn thay quần áo phi qua quán café Xồm.

Kim pháp vương mà lão Xồm nói đến là một người đàn ông chừng gần 60 rồi, đầu tóc đã lốm đốm bạc, đường ria mép với chỏm râu ở dưới cằm làm cho nét mặt gầy của lão có gì đó ko tương xứng, nếu như theo kiến trúc mà nói thì là đéo hài hòa. Khuôn mặt đã thế nhưng phong cách ăn mặc nhìn qua lại chả khác gì thanh niên trai trẻ với quần bò xanh, giày thể thao, áo sơ mi buông ngoài quần, nếu nhìn từ phía sau có khi đoán lão chỉ độ U30 mà thôi. Chắc được lão xồm nói trước từ khi tao còn chống xe ngoài cửa nên lúc đi vào đến bàn lão đã cung kính tham kiến phong thần chủ. Tao cười lắc đầu nói cháu chào chú, xưng hô bình thường đi ạ, có phải đang đóng phim đâu. Lão xồm lớn tiếng cười rồi nói to “thấy chưa, đã bảo ông nhìn như tuổi chú phong thần mà” xong lại quay sang tao bảo nhìn lão vậy thôi cũng mới 50 tuôi, đệ xưng huynh là được rồi. Tao chắp tay ra lối kiếm hiệp bảo thất lễ, thất lễ, độ dày dặn của Kim vương lão huynh đúng là khiến cho người ta phải thán phục ko thôi….

Sau một hồi giới thiệu, tào lao thì cũng trở lại vấn đề chính. Quán chưa có khách nào, lão bèn lấy luôn côc nước úp xuống rồi rút trong túi một cái nhẫn, mà đéo phải nhẫn, là cái vòng nhỏ thì đúng hơn, vì nếu nói là nhẫn thì nhẫn này phải đeo cho ngón chân cái. Lão kim pháp vương đặt vong lên vào bảo mời Phong thần chủ thử di chuyển nhẫn này xem, đây là nhẫn chứ ko phải vòng đâu phong thần chủ ạ. Vkl. Tao ko ngạc nhiên về việc lão đoán được ý nghĩ của tao nữa mà tập trung đưa tay lên, sau khi thi triển một hồi lúc sáng thì giờ tự tin lắm, thầm nghĩ chỉ phẩy tay phát thôi thì nhẫn cái này văng đi tám met. Đm nó, thế đéo nào mà nhẫn tuyệt nhiên ko động đậy dù tao đã cố gắng đến cả chục lần…Mồ hôi chảy ròng ròng, bẽ mặt quá, tao lẩm bẩm tự nói một mình là ko thể như thế được, vừa lúc sáng mà, tao quay sang nhìn vào mấy cái thìa khoắng café, cố sức di chuyển, vẫn ko được. Thế là thế beep nào đây. Lão Kim vương lên tiếng nhẫn này là Kim Lý, là thứ gần như để nhận biết những người có Kim pháp thay cho Sa bàn, trước kia khi chưa có Sa bàn thì tộc Hỏa sa đã chế tạo ra nó, đúng hơn là chế tạo ra 5 vật để thử pháp công cho dị nhân, sợ rằng Phong chủ ko phải gốc theo Kim pháp công rồi. Lão tiếp lời luôn là ko thể thế được, rõ ràng sa bàn chọn kim pháp cho phong chủ trước sự chứng kiến của mọi người mà. Kim vương quay sang hỏi trước khi chọn Kim pháp thì huyết tiễn chảy về đâu, lão xồm trả lời ban đầu huyết tiễn về chuông rỗng, sau đó lại quay ngược lại chảy về cả 5 ngả, tiếp đến mới dừng lại ở chuông Kim pháp. Nghe đến chảy về 5 ngả, Kim vương cũng buột miệng nói ma thần ư. Rồi lão lại lắc đầu bảo Kim lý này ko bao giờ nhầm, với người có pháp công gốc là Kim pháp thì chắc chắn có thể di chuyển được Kim lý. Đang dở câu chuyện thì vô cảm đến, chiếc váy màu hồng nhạt mỏng manh, làm lộ nhẹ nội y bên trong, tao đoán là màu nude thì phải vì mờ mờ lắm, cái kiểu này trông vừa nhã nhặn lại vừa khiêu gợi, thích mắt phết. Vô cảm vào chào Kim vương, vốn cùng là những kỳ tài về Kim pháp nên gặp nhau có vẻ mừng lắm, nét mặt hớn hở. Tao mặc kệ, cứ soi soi xem cụ thể nội y bên trong là màu trắng hay vàng hay nude, đến khi ẻm hỏi “huynh đến sớm thế” vài lần mà tao vẫn ậm ậm ờ ờ. Tưởng tao đang chán nản vì ko luyện được Kim pháp, lão Kim vương nói to bảo Môn chủ có thể lựa lại trên sa bàn một lần nữa ko. Tao lắc đầu. Lão xồm cũng bảo ko được đâu Kim vương à, từ trước đến nay kiêng kị chọn 2 lần mà, nhiều dị nhân đã bị loạn pháp vì làm thế rồi đó.

Vô cảm cất đồ xong thì ra hỏi hỏi han han với lão Kim vương, 2 người cứ trao đổi cái đéo gì về dị năng ấy, tao ngồi nghe nửa hiểu nửa ko, tự dưng thấy giận dỗi, tao bảo thôi, có lẽ ko phải do sa bàn nhầm mà do mọi người nhìn nhậm tôi rồi, tôi ko phải phong chủ hay dị nhân nào đó đâu, tôi là người thường. Tao tháo thanh đao tí hon ra đặt vào bàn rồi đẩy về phía lão xồm, tao nói trả lại huynh đao này, nói xong tao đứng dậy định đi ra ngoài bỗng lão Kim vương bảo khoan đã, nếu thường nhân mà đã biết về giới dị nhân rồi e rằng… Lão vung tay, mấy cái thìa inox bay lên một chút rồi chụm vào nhau, hòa quyện lại thành 1 mũi nhọn lao thẳng vào ngực tao. Tao nghe tiếng vô cảm và lão xồm hét lên là “Xin đừng” Nhưng ko còn kịp nữa, mũi nhọn đã chạm đến da tao rồi….


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.