Chuyện Loạn Xị Ngậu

Chương 1

trước
tiếp

Tao đi xe bus. Gặp 1 em gái xinh, cao, ăn mặc sành điệu, đã hết chỗ ngồi nên đứng cạnh tao. Đi 1 lúc lâu thì thằng phụ xe sĩ gái bảo tao là thanh niên kia nhường ghế cho em gái đi, để em đứng thế ko ngại à. Tao ngơ ngác nhìn em 1 lượt từ chân lên đầu, tao hỏi em đang có bầu hay cho con bú à. Gái kêu vô duyên. Tao cười, ừ thế cứ đứng đi. Thằng phụ xe lại nói nhường ghế là phép lịch sự ko phải nói đểu thê. Tao nhếch mép cười nói ông đi mà nhường, bố thằng rồ. Phụ xe tiến lại phía tao và gằn lên mày vừa nói gì…

Tao cũng đứng dậy. Tao cao hơn thằng phụ xe phải mười mấy cm. Tao nói nhắc lại là mày đi mà nhường, thằng rồ, định làm gì? Thằng phụ xe gầm gừ, ông lái xe quát bảo mày về chỗ đi, người ta lên trước ngồi trước, thanh niên với nhau sao phải nhường có phải bà già hay trẻ nhỏ đâu. Nhường hay ko là quyền của người ta. Tao ra dấu like cho bác tài. Mẹ thằng nhõi phụ xe, thích căng thì bố căng ngay, ranh con sĩ gái hão huyền. Tao ngồi xuống, lấy điện thoại ra, mở facebook lướt lướt. Đến điểm, tao xuống. Hôm nay là có cuộc hẹn nhậu nhẹt, tính là lúc đi xe bus lúc về taxi cho an toàn. Đến nơi mới có vài mống người, lại mở điện thoại ra bỗng có lời kết bạn fb. Tao bấm xem ai, ồ, là em trên xe bus khi nãy, tao đồng ý, ẻm pm chào anh, hihi, fb anh cũng dễ tìm nhỉ…

Đang rảnh háng, pm lại ngay là khi nãy anh ko nhường ghế em có vấn đề gì ko. Ẻm gái trả lời thực ra ko vấn đề gì, chỉ là em đi giày cao gót nên đứng hơi mỏi. Tao bảo vậy xuống xe đi, anh mời café, ngồi tí cho đỡ mỏi vậy, kể ra ko nhường ghế cho người đẹp cũng hơi ngại. Gái gõ lại luôn rằng ko sao, em thích như thế, đám sĩ gái em ghét lắm. Gái bảo em đang đi có việc, khi nào rảnh thì café sau. Rồi thì cũng đến đông đủ, gặp nhau lâu ngày, hàn huyên beer rượu ko biết bao nhiêu mà kể, ăn xong lại rủ nhau đi hát, mặc dù có cả mấy mợ nữ nhưng mấy thằng bựa bảo vào quán phải có vịn. Mấy mợ nữ vô tư bảo tùy các ông. Thế là vào.

Tao vốn ko thích vịn bởi những ký ức xa xưa, từ lâu rồi tao ko bao giờ dùng vịn. Tao lên hát, mới hát được nửa bài thì 1 dàn vịn đi vào, ôi thế beep nào trong đó lại có em trên xe bus khi nãy…

Hình như bé cũng nhận ra tao. Mắt chạm mắt, thấy bé đi ra ngoài luôn. Tao cũng đi ra, thấy bé đang đi xuống tầng, tao gọi với chờ đã, em làm ở đây à. Bé quay lại cười chào anh. Tao hỏi lại em làm ở đây à. Bé kêu vâng, em làm thêm ngày nghỉ. À lúc nãy anh rủ em café, giờ có rủ nữa ko. Tao gật, ừ đi. Ra quán cf cách quan hát mấy chục mét, ngồi gọi 2 cốc sinh tố, ẻm kể em đang sinh viên năm thứ 3, đi làm thêm cho vui, ko phải vì tiền. Tao ko tin lắm, nhưng kệ, duyên bèo nước, quan tâm làm gì. Ngồi một lúc thì thấy có bóng ng quen quen đi vào, ôi đệt là thằng phụ xe, nó hình như cũng thấy tao, nó tiến lại bảo có duyên quá nhỉ, giờ mày nhắc lại giúp tao câu lúc nãy mày nói trên xe bus đc ko. Tao cười khẩy nhìn quanh, thằng này đi có 1 mình, tao hớp ngụm nước rồi nói, mày là thằng rồ sĩ gái, có sao ko…

Thằng phụ xe lừ lừ bước đến. Tao bình tĩnh nói tiếp, mày đang thấy gì hả thằng thất bại, tao đang ngồi cạnh em gái mà mày la liếm đây này, tại sao lại là tao chứ ko phải là mày. Thằng rồ. Tên phụ xe nhìn sang em gái, em gái ko cả ngẩng mặt lên chào mà cúi xuống hút sinh tố chùn chụt. Thằng nhãi cay lắm, nắm chặt nắm đấm. Tao bảo sao, định đánh nhau à, định gây rối trật tự công cộng à. Thằng nhãi quay đi, ko nói câu nào. Em gái cườii khúc khích kêu anh gan phết nhỉ. Tao bảo gan gì, anh sợ nó trả thù bỏ mẹ ra ấy chứ. Gái hỏi han, tao bảo anh có vợ con rồi, gái kêu thế thì sao, bạn bè bình thường thôi mà, gái vừa nói vừa nháy mắt. Tao lấy thuốc lá ra mời trêu là hút điếu đi em, gái cảm ơn và rút luôn điếu châm, nhả khói có phong phạm lắm. Tao cũng ko ngạc nhiên, thời giờ phải bình đẳng, châm luôn 1 điếu, vừa nhả 1 hơi thì thấy 4-5 thanh niên đi vào quán, qua làn khói tao thấy th phụ xe đang chỉ tay về bàn tao ngồi…

Tao thốt lên tiếng ôi vl tôi. Gái dường như cũng nhìn thấy bèn bảo anh chạy đi anh. Đệt, quán café, chúng nó 5 thằng đứng ở cửa, chạy đi đâu được, chỉ có độn thổ thôi. Tình huống này đúng là lần đầu tao gặp, tao nhìn qua, hình như các thanh niên này toàn phụ xe, lái xe bus chứ ko phải giang hồ. Tao trấn tĩnh 1 chút, vẫn ngồi yên, nhìn trên bàn có cái gạt tàn là đậm tay, có thể dùng làm vũ khí, ngoài ra có thể đạp đổ bàn, ném ghế rồi chạy vòng vào trong cho chúng nó đuổi theo, như vậy thì có thể có lối thoát chỗ cửa. Các phương án đã lên sẵn trong đầu, tao rít hơi nữa rồi búng tàn 1 cách thản nhiên. 5 thanh niên tiến lại phía tao, thằng phụ xe khi nãy chỉ mặt bảo thằng kia, mày nói lại câu nói khi nãy một lần nữa xem. Tao cố giữ vẻ thản nhiên nhát bảo, toàn các đồng nghiệp vận tải à. Mấy thằng kia nhìn nhau ko trả lời gì, ô vậy là tao đoán đúng. Thằng phụ to mồm quát hôm nay mày chết ở đây con chó. Tao vẫn ngồi, rít hơi thuốc rồi tao bảo chó sủa là chó ko cắn…

Lúc này thì chiến tranh tâm lý tao đã thắng trên mọi phương diện, bọn nó người đông nhưng ko thù ko oán nên ko thể có sức mạnh hay nhiệt huyết được, nếu tao tỏ vẻ nhút nhát thì chúng nó sẽ lên mặt anh hùng rơm, do vậy phải cứng rắn lên, chúng nó chắc chắn đéo dám làm gì, chưa kể tao phủ đầu là các bạn vận tải, suy ra nếu báo công an thì chúng nó có chạy vào mắt. Thằng phụ dơ nắm đấm định đấm tao, thật bất ngờ là bọn bạn nó phía sau lại ngăn cản, thế là chính những người rủ đi để đánh nhau lại ngăn ko cho nó đánh, chắc cu cậu tức lắm. Tao đứng dậy, lúc này phải chốt hạ 1 phát cho thằng kia nó sợ, tao chỉ thẳng mặt thằng phụ và nói cậu còn lằng nhằng nữa tôi đảm bảo cậu vào phường no đòn nhé. Thanh niên ko lo làm ăn lại đi để ý ba chuyện vớ vẩn. Biến đi. Lời dọa nạt này dường như có hiệu nghiệm, cả đám lốc nhốc rút ra ngoài. Tao cũng thở phào trong bụng 1 hơi. Chứng kiến cảnh vừa rồi như 1 màn kịch, em gái có vẻ đã khâm phục lại càng khâm phục, nhìn mắt ẻm giống như gặp được vĩ nhân của đời mình. Tao cười nhẹ nhàng, bỗng có giọng nói ồm ồm cất lên, chú em bản lĩnh đấy. Tao quay lại, 1 lão tóc dài, râu xồm, nhìn to khỏe, dở chất anh chị lại dở chất nghệ sĩ, tao giật thót mình…

Nghĩ nhanh rằng thế đéo nào tự nhiên vướng vào chuyện ko đâu, tất cả là do con bé xinh xắn này, mẹ nó, là do mày xinh nên ông ko để bụng đấy nhé. Tao cất tiếng trả lời huynh đài quá khen, chút công phu da mặt dày của tiểu đệ ko thể lọt qua mắt huynh đài, chẳng hay huynh đài là ai, đứng sau tiểu đệ từ khi nào mà ko hề hay biết. Lão râu xồm cười khà khà kêu anh là chủ quán đứng nãy giờ theo dõi, lúc 5 thằng nào vào anh định đi ra, thấy chú vẫn ngồi im 1 chỗ nên anh đứng xem chú xử lý thế nào, nắm bắt tâm lý giỏi lắm. Lão bước lại kêu anh ngồi đây được chứ, tao bảo quán của huynh, huynh ngồi đâu thì ngồi. Lão lại cười khà khà. Lão nhìn gái hỏi đây là. Gái nhanh nhảu kể chuyện sơ bộ trên xe bus, lão bảo đéo mẹ, thế thì ấn tượng lần đầu quá ngon rồi, xem ra chú ghi điểm đậm quá đấy. Gái cười mắt long lanh, tao thì gái đầu than, ko ổn đâu huynh, cuộc sống thường ko giống như những gì mình nhìn thấy. Tao châm điếu thuốc mới, vừa châm xong, nhìn ra cửa có 1 người con gái quen quen đi vào, 1 người nhìn sang bên này rồi bảo người kia, người kia quay lại, tao ơ ơ, người đó cũng ơ ơ. Đm, là vợ tao…

Chết mẹ, sư tử cái này thì tao bó tay, ko có chiêu thức nào đối phó nổi. Sư tử tiến lại chào mọi người rồi bảo tao ơ em tưởng anh đi họp nhóm nhậu nhẹt gì mà. Tao bảo ừ, nhậu xong rồi, bọn nó đi hát hò, anh ko thích nên ngồi café với ông bạn đây. Lão xồm dường như cũng nắm được tình hình bèn bảo vợ chú đây à, đẹp đôi quá, cô ngồi đây, bọn anh cũng mới ngồi, giới thiệu cô đây là vợ anh, lão nói rồi chỉ sang gái, gái cũng ỏn ẻn kêu chào chị. Vợ tao có vẻ yên tâm rồi bèn nói dạ thôi em đi với bạn, vợ dặn tối em ăn về muộn, anh sang bà ngoại đón con nhé. Tao gật. Mẹ, có ngày nghỉ thì sáng chồng họp, chiều vợ họp. May vl, lúc đấy mà ko có lão xồm ngồi đây thì sư tử nó lại xé xác. Vợ lên tầng 2, gái nói nhỏ vợ anh ghen lắm à, tao gật, gái hihi kêu nếu em là vợ anh chắc em cũng thế. Đm tao phải ngó xung quanh, vợ nó nghe tiếng nó chém giờ. Ngồi 1 lúc nữa thì gái bảo thôi em về, đi làm thêm được buổi mà chả được gì, gái ra về, nháy mắt, nhìn thật ma mị. Lão xồm cười khà khà bảo con bé này hay phết, nhà hà nội, tiền ko thiếu mà lại đi làm vịn. Tao nhìn lão hỏi anh biết nó à, lão kêu biết rõ là đằng khác. Lão cũng châm điếu thuốc rồi trầm ngâm kể…

Gái nhà ở Hà Đông, bố mẹ sống ly thân được vài năm, gái ở cùng mẹ, mẹ gái là trưởng phòng 1 công ty tương đối lớn, bố gái thì làm bên giao thông thấy bảo kiếm được tốt lắm, nói chung điều kiện kinh tế khỏi bàn. Bố mẹ gái ly thân vì lí do bố gái lằng nhằng với 1 em vịn quán hát, mẹ gái bắt được và ko tha thứ. Gái bảo hận bố, gái sẽ đi làm vịn để hi vọng 1 ngày bố gái vào quán và chính gái làm vịn cho bố đau, bố cay. Ý nghĩ đó bắt đầu từ mấy tháng nay, nó cũng làm mấy tháng, thế mà hết tát khách hàng rồi lại cãi nhau với quản lý. Nó bảo nó chỉ vào hát cùng, ko rót bia, ko ôm ấp, đéo mẹ, thế thì chó nó thuê à. Vậy mà vẫn có ng thuê, chắc là vì vẻ bề ngoài xinh đẹp, sang chảnh. Vừa tuần trước cũng ở quán bọn chú hát, có thằng khách chả biết là bóp mông nó, nó tát cho lật mặt rồi nó xuống tầng 1, khách xuống lôi tiền ra bảo đi với khách, nó dở ví ra cầm xập tiền ném vào mặt khách bảo quỳ xuống nhặt thì nó cho. Sự việc xôn xao cả khu này. Tao nghe cũng thấy ly kỳ, tao hỏi thế lão huynh với nhà đó có quan hệ gì ko. Vị râu xồm ồm ồm nói huynh với bố của gái có chút quan hệ, e hèm. Ko hiểu lão e hèm gì, hóa ra là gái quay lại, gái hihihaha kêu lại ko muốn về, muốn ngồi đây hóng hớt. Đệt, Lão râu xồm mặt tỉnh bơ như chưa kể gì, lão buông một câu gay thật chú ạ, giá thịt lợn kiểu này chắc chắn là do trung quốc rồi…Tao nghĩ thầm, bố nhà ông, ông có phải diễn viên chuyên nghiệp hay ko thế….

Ngồi thêm nữa tiếng nữa thì tao cũng kiếu rút, về ngủ giấc chiều còn đi đón con. Lão xồm bảo anh quý chú, rảnh thì chịu khó qua đây anh em ngồi chém nhé. Tao ok, cảm nhận thấy có gì đó đồng cảm với lão râu xồm này. Tao ra đứng vẫy taxi, gái cũng ra đứng hỏi anh về đâu, tao trêu về hà đông, gái ơ em cũng ở hà đông, thế đi chung xe cho đỡ tốn kém. Xe đến, tao lên xe vội vàng, tránh để sư tử nhìn thấy. Đi 1 đoạn tao mới bảo nhà anh ko phải hà đông, khi nãy anh buột miệng thôi, gái hihi kêu nhà anh ở đâu em biết thừa, thời đại 4.0 mà lại. Anh bao tuổi rồi nhỉ, tao bảo 30, gái kêu vậy là hơn em tròn 1 chục. Điện thoại reo chuông tin nhắn, tao lôi ra đọc, là sư tử. Sư tử nhắn anh đưa vợ người ta đi đâu đấy. Đệt mợ, tao đưa điện thoại cho gái xem, gái hi hi cười, gái bảo để em xử lý cho, nói xong với điện thoại của tao, ko biết cố ý hay cố tính mà tì ngực vào tay tao, mùi thơm nhàn nhạt xộc vào mũi…

Gái bấm tin nhắn rồi đưa tao xem, tao đọc thấy viết: Anh nhà chị ngủ luôn trên xe, em tiện đường đi nên ngồi cùng đưa về luôn, các bố nốc lắm quá, lão nhà em cũng say khướt rồi. Đm, hay, rất tự nhiên. Ấn gửi đi, ko thấy vợ nhắn lại gì, xem ra có vẻ xuôi xuôi. Tao xuống trước, tao bảo anh gửi tiền nhưng gái ko nghe, gái bảo em cũng đi làm rồi mà. Rượu giờ mới ngấm, loạng choạng về được đến nhà, nằm dài ra ghế phòng khách ngủ luôn 1 giấc chả biết trời đất thế nào, rồi nghe điện thoại, là sư tử gọi, tao uể oải nghe, sư tử bảo nhớ dậy đi đón con cho em, tao hỏi mấy giờ rồi, sư tử kêu em chịu rồi tắt máy. Mẹ nó, vợ với con, chỉ được cái bắt nạt chồng là giỏi. Tao vùng dậy ra ngoài sân, trời chiều dịu mát, mây lốm đốm trắng trên bầu trời dài thườn thượt, hít một hơi không khí đầy phổi rồi ra ngắm hoa. Thật thư thái. Nhìn đồng hồ, mới 5h chiều thôi, nghĩ ra kế hay, gọi điện cho bà ngoại bảo vợ chồng con bận, chắc tầm 7h con mới qua đón được, he he, tao tính kỹ lắm, 7h là tầm ăn cơm nhà bà, nghiễm nhiên các cậu ấm cũng sẽ được ăn, mình qua đón cũng ăn ké luôn, đỡ phải về nhà nấu nướng mệt xác. Vậy mà ý định ko thành, bà bảo anh mày về mua con gà rồi, rảnh thì qua thịt đi tối ăn lẩu, mẹ bận trong mấy đứa ko làm được. Tao chẹp miệng chán nản bảo vầng. Nhục ko chịu được…

Qua nhà bà ngoại, có vẻ thấy người còn mùi rượu nên ông anh vợ kêu thôi chú trông bọn trẻ con để anh làm. Tao bảo đéo gì lại coi thường em ko biết làm hay sao, nói vậy tao bèn lên nhà ngồi trông bọn trẻ con luôn, lại nằm vắt chân, mở youtube vài cái video xe quái xế cứu hỏa nọ kia, cả đám há mồm ra xem, còn tao thì cầm điện thoại lướt. Thấy em gái hà đông kia đăng cái ảnh xe bus rồi status hôm nay sau mấy năm trời ko đi xe bú, tình cờ gặp vài chuyện rất thú vị trên xe, đúng là cuộc đời còn nhiều niềm vui, nhiều thứ hay ho lắm, tiếc rằng người ta đã có nơi chốn cả rồi, chẹp chẹp…

Tao đéo dám like, sợ like mà sư tử biết thì hỏng bét. Rảnh rỗi nhắn tin cho ẻm rằng đang nói về anh hay sao thế. Hà Đông trả lời ngay là anh đừng ăn dưa bở nhé, hihi, cơ mà đúng là viết cho anh, anh rảnh ko tối café tí, lúc chiều em nghe nói chị nhà hôm nay về muộn. Tao bảo chịu thôi, sư tử nhà anh ghê lắm, với lại em nên dành thời gian cho người khác, thời gian cho anh làm gì cho phí. Hà Đông gửi hình mặt cười to đùng, với tin nhắn gặp anh em mới thấy là vẫn còn những ng đàn ông rất thú vị, bản lĩnh bên ngoài, ấm áp bên trong, ko phải cũng tệ bạc, hihi, cảm ơn anh nhé. Em vẫn giữ lời mời café tối nay, nếu anh rảnh thì nhắn em, em qua cũng được… Tao hơi xốn xang. Tao ko phải già nhưng cũng ko còn trẻ, chênh nhau chục tuổi nhưng cảm giác gầ là 2 thế thế, em còn tuổi trẻ, còn sinh viên, còn sống vô tư vô lo nghĩ, tao thì khác, đàn ông có gia đình rồi, ngoài bản thân thì còn trách nhiệm, còn bó buộc trăm thứ. Tao tự cười nhạt, thôi, cứ coi như trò chơi vậy thôi, ko để bụng đến nữa….

Bữa cơm ko ăn uống được mấy vì lúc trưa nốc đủ rồi, tao làm 2 bát rồi cho trẻ con ăn, ông bà ngoại kêu bố mày lướt khướt thế kia thì thôi, để bọn trẻ ở đây ngủ với ông bà, về với bố mày thì lại các con trông bố chứ chả phải bố trông con nữa. Tao gãi đầu bảo nhà con dặn đón về rồi, hehe. Ông ngoại kêu bà gọi cho nó bảo nó ngủ đây, tí mà về thì bảo nó về qua đây mà ngủ với con ko đêm nó đòi. Đúng ý tao, thế là được rảnh háng 1 hôm, nói thật từ mấy năm nay, thời gia được tự do của tao chỉ tính bằng giờ thôi, ngày thì bận việc công ty, tối thì việc vợ việc con, ngày nghỉ thì bận ngủ, nói chung chả lúc nào rảnh, cảm giác thèm tự do lắm. Tao giả vờ khật khừ bảo thế con về trước ạ, ông anh vợ kêu có phải anh đưa về ko, tao xua tay bảo khỏi đi. Phóng về nhà, đầu tiên là đi tắm phát cho tỉnh táo, tắm xong thấy dễ chịu hẳn, bật tivi, bật lo đài làm vài bản dân ca nghe nào nề mà phê tận óc. Đang phê thì có tin nhắn fb, lại là hà đông, ẻm kêu em đang ở quán café chú xồm lúc trưa, anh qua đây đi, chú xồm bảo có món ngon mà thiếu người nhậu đàm đạo. Đệt, ẻm còn gửi ảnh lão xồm đang xé cái thịt khỉ gió gì ấy. Tao bảo được, thì qua, qua vì món ngon chứ ko phải vì gái nhé. Tao qua. Vào quán thấy hà đông ngồi cạnh 2 người đàn ông, 1 là lão xồm và 1 là vị trung niên nhìn phong độ, đẹp trai. Hà đông diện 1 váy 2 dây mỏng dài quá gối, nhìn yểu điệu đáng yêu ra phết. Lão xồm thấy tao cười khà khà gọi vào bảo đây rồi, vị tiểu huynh đệ đây rồi. Tao vào chào hỏi rồi nhìn vị nam nhân kia, hà đông hihi bảo đây là bố em…

Trên bàn bày 1 đĩa trâu gác bếp đã xé, 1 đĩa hình như kiểu lạp xưởng. Lão xồm bảo đặc sản hịn của tây bắc, hàng thật, chất chứ ko phải lợn nái đâu nhé. Giới thiệu với ông Thông, đây là vị huynh đệ mới quen chiều nay, tôi thấy đâu đó hình bóng của ông nên muốn 2 vị găp nhau nhận mặt, cháu Hà Đông đã kết nối thành công. Tao thoáng nhìn qua lão phong độ mà ông xồm gọi ông Thông kia, trạc 45 -47 tuổi, tóc rẽ ngôi, vướng vài sợi bạc, nhìn nét mặt cười như ko cười, ko cười mà nhìn lại thấy tươi tươi, mẹ kiếp, kiểu này mới nham hiểm, buồn vui ko lộ mặt, thâm sâu khó dò. Tao cất lời trước, vị tiền bối đây đạo mạo vô song, tiểu đệ quả ko thể nhìn nổi. Ông Thông vẫn thản nhiên nói vị tiểu a ca này bề mặt ngoài tươi cười chào hỏi thì bên trong tâm trí đã vận động liên hồi, sức mạnh ý chí của ngươi xem ra không hề nhỏ a. Định mệnh, 1 phút đã bị lão nhìn thấu, quả ko thể coi thường rồi. Lão Thông lại nói vị huynh đài này là chỉ bằng vẻ mặt và lời nói đánh thắng 5 tên côn đồ phải ko. Tao mỉm cười bảo ko phải ko phải, chỉ là giảng hòa cho 1 mối quan hệ. Tất cả im lặng, lão Xồm và Hà Đông thì dểnh tai hóng hớt, tao và lão Thông đều dừng lại dò xét nhau. Bỗng lão thông bật cười, lão bảo chưa có rượu à ông Xồm. Lúc này lão xồm mới giật mình bảo ờ quên, Lão vẫy tay gọi nhân viên bảo cho chú chai rượu ở tầng thứ 4, ô thứ 2 trong tủ rượu nhé, quý vật đãi quý nhân. Người vê rượu ra là 1 nữ nhân tóc ngắn ngang vai, người thon gọn, nữ nhân mang chai rượu ra, cả tao và lão Thông đều giật mình 1 cái. Có gì đó ko ổn…

Người ta vẫn đồn đại về những bóng ma, những sức mạnh vô hình, tao cho đó là sự huyễn hoặc tức là nửa đúng nửa sai. Tao thì quan tâm đến sức mạnh ý chí, hay còn gọi là sức mạnh tinh thần, đó chính là sự điềm tĩnh, điềm đạm, não bộ vận động để mọi trường hợp đều phán xét nhanh chóng, đánh giá tức thì, đưa ra quyết định một cách chính xác và kịp thời. Nhưng ngay lúc này tao có 1 cảm giác tâm lý bị đè nặng, bao trùm và bó buộc trong một không gian chật hẹp. Tao đưa mắt nhìn về phía lão Thông, lão hình như cũng cảm thấy thì phải, nét mặt lão vẫn giữ nguyên, lão cất tiếng vị này là…Lão xồm liếc nhìn tao rồi liếc nhìn lão thông xong mới hồ hồ bảo nhân viên mới, sinh viên làm thêm, con bé cũng ngoan, trí nhớ tốt lắm. Cô gái đặt chai rượu xuống bàn chỉ nói 1 câu cháu xin phép ạ, rồi quay đi. Tao tò mò quá, đưa mắt nhìn theo. Hà đông ngồi cạnh huých vào vai tao bảo gớm, làm gì mà hau háu ra thế. Chưa đợi tao trả lời thì Lão thông đã nói, con ko hiểu được đâu, thôi để sau đi. Tao rót rượu, tao bảo để em rót cho, lão xồm đưa chai rượu cho tao, 1 khoảnh khắc tao nhận thấy lão này có nét gian manh, như đang giấu điều gì đó, chắc chắn ko phải người đơn giản. Vậy là 4 người ngồi đây chỉ có em Hà Đông là thơ ngây nhất chăng. Mà cũng chưa biết chừng, với cái nét thản nhiên nhận làm vợ lão xồm lúc chiều, với cách nhanh nhạy nhắn tin trả lời vợ tao lúc trên xe, chắc rằng ẻm cũng ko phải vừa… Uống rượu mang tính chất nhâm nhi, ko hiểu sao cảm giác như trò chuyện với đồng niên tri kỷ. Hơn 8h, sư tử gọi điện bảo anh đang ở đâu, tao bảo đang ngồi uống rượu với bạn, sư tử kêu giỏi lắm, dám giả say để du con cho ông bà trông, mình thì đi uống rượu. Tao nịnh nọt mấy khi được rảnh rang, vợ sắp về chưa, sư tử kêu còn lâu, tí em về qua nhà ông bà ngoại, cho anh về mà ngủ một mình. Hê hê, tưởng gì, bình thường vợ hay dùng bài dọa kiểu mấy mẹ con cho bố ngủ 1 mình, tao sợ, vì ngủ có ng ôm quen rồi, 1 mình khó ngủ, nhưng hôm nay vợ bị nhầm, hôm nay mà được thế thì còn gì bằng, được ngồi thoải mái ko lo bị gọi về sớm. Tao vừa tắt máy, lão thông bảo tiểu ca được vợ thả rông tối nay chứ. Tao buột miệng ngây ngô sao ông biết, lão cười ko nói. Tao thở dài, người như lão nhìn nét mặt tao, nghe 1 2 câu nói là đoán được cả câu chuyện thì ko có gì khó hiểu… Không ngờ cùng lúc lại xuất hiện nhiều cao thủ như vậy, liệu có biến gì chăng…

Rượu vào ngà ngà. Tao khệ khạ hỏi lão Thông. Tao bảo tiểu đệ đoán lão huynh đang sống 1 mình, chuyện gia đình dường như ko êm ấm. Lão nhíu mày 1 chút, lão nhìn tao 1 giây rồi quay sang nhìn con gái, Hà Đông cũng đang tròn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên. Lão Thông đoán được ko phải do con gái mình tiết lộ, vậy là lão nghĩ tao phán đoán được. Lão kêu tiểu ca thật tinh tường, cách đây 3 năm huynh mắc mỗi lỗi lầm lớn, đến nay phu nhân vẫn chưa nguôi ngoai, đành cõm cõi thân già nơi quãng vắng, có con bé này nó cũng còn trách giận bố nó, hôm nay nhờ tiểu ca mà ta mới gặp được con gái trong hoàn cảnh vui vẻ thế này, ta mời tiểu ca 1 ly. Tao 2 tay nâng chén, ực một phát hết luôn

Khách ở đâu vào quán nườm nượp, trai gái, hội nhóm, chắc tầm này mới là tầm ăn uống xong đi chém gió. Quán café của lão xồm vị trí đẹp, không gian rộng, có 2 tầng, tính là café ngoài trời cũng đúng mà tính café phòng cũng ko sai. Quán bài trí rất trang nhã, nhẹ nhàng. Tao nhìn quanh 1 lượt rồi khen lão xồm 1 câu, lão bảo mới sửa sang lại đấy, là do cô nhân viên mới khi nãy chứ lão thất phu ta thì ko làm được việc này đâu, lão bối chỉ miếng thịt to bát rượu lớn thôi, haha. Lão nói, cười, tiếng cứ ồm ồm trầm trầm, nghe đậm nội lực. Chỉ thấy lão Thông cười nhẹ 1 tiếng, tao thì xét cho cùng vẫn còn tò mò, tính thanh niên vẫn chưa hết, tao hỏi toẹt vị cô nương ấy là ai, theo tiểu đệ cảm thấy thì vị cô nương đó hoàn toàn ko bình thường, liệu có thể cho tiểu đệ giao du cùng được ko. Lão xồm xởi lởi nói, được thôi, huynh đệ là người đàng hoàng, ta tiếc gì, Lão gọi lớn Tiểu muội ra đây chơi. Người con gái khi nãy đang ngồi ở quầy lễ tân, đứng dậy nhẹ nhàng đi ra, lần này tao nhìn rõ mặt, ko hề cảm thấy nặng trịch như hồi nãy nữa, cô gái cười nhẹ nhưng rất vô cảm, rót 1 lượt rượu rồi bảo cháu mời chú, em mời anh chị. Tao nâng ly, lão Thông, lão Xồm nâng ly, tao đang định uống bỗng thấy hà đông mặt mày cau có, hà đông như kiểu muốn nói gì lại ko nói ra, tao dừng lại, hạ rượu xuống hỏi sao thế…

Lúc này mới thấy Hà Đông giãn mặt ra. lão Thông uống cạn trước rồi đặt chén xuống, nói câu rượu ngon thật. Cô nương lễ tân uống liền sau đó, tao quay sang nhìn Hà Đông, Hà Đông cũng nhìn tao, Rồi Hà đông bảo tiểu nữ vốn không biết thưởng rượu, ly này nhờ tỷ tỷ uống giúp. Tao đưa lên uống, đéo mẹ, nãy giờ vẫn uống có thấy sao đâu, ực cái hết. Thấy chén này cay lạ, tự nhủ chắc do cảm giác thôi. Rồi lão xồm cũng uống. Cô gái nhìn chén rượu của hà đông để trên bàn nói ko uống ko sao. Vị huynh đài này, muội kính một ly. Tao nhìn khuân mặt vô cảm, ko hiểu là nét tự nhiên hay nét cố ý, tao lại quay sang nhìn lão Thông như cầu cứu, thấy đầu lão hơi rung động như kiểu gật đầu, tao mới nói hôm nay vô tình mà hội ngộ cao nhân, chén rượu này thôi thì để cả nhà cùng nâng, cơ duyên này chưa biết được bao nhiêu nhưng lần hạnh ngộ này ko hề đơn giản. Lão xồm gật gù, tiểu đệ nói đúng đấy, chén này cả nhà nâng lên đi. Lão tự tay rót rượu, cả nhà cụng ly, buồn cười 1 cái là Hà Đông cũng uống hết, kiểu như mình cũng nằm trong đội cao nhân ấy. Tao nghĩ vậy thôi nhưng kệ, ẻm còn trẻ, với lại cũng chưa rõ em là người thế nào, các sự việc xảy ra hôm nay tình cờ một cách khó hiểu, uống xong chén rượu, tao thấy nét mặt hà đông bình thường, tự hỏi liệu có phải do ẻm sắp xếp hay ko…Sau chén đó vị nữ nhân vô cảm kia đi vào ngồi lại chỗ quầy pha chế. 1 lúc nữa thì hà đông cũng đứng dậy bảo đi mua ít đồ. Còn lại 3 người đàn ông. Tao mởi nói thẳng thứ lỗi tiểu đệ nói thẳng, tiểu đệ được ngồi ở đây chắc ko đơn giản chỉ để thưởng rượu nhắm mồi xuông? 2 lão già nhìn nhau trong 1 tích tắc, lão Thông vẫn giữ vẻ mặt khó đoán như thế, Lão xồm hì hà bảo tiểu đệ đừng nghĩ nhiều, quý nhau thì mời nhau thôi. Tao rót rượu rồi nói, vậy tiểu đệ xin cảm ơn, sau chén này tiểu đệ xin phép cáo từ, cảm hơn lão huynh đã cho rượu ngon mồi tốt. Tao uống trước rồi đứng dậy ra về, trong lòng đoán chắc 1 trong 2 lão sẽ gọi lại, cảm giác như lão xồm định gọi rồi nhưng lại bị cản, tao bước ra cửa, đéo thấy ai gọi cả, thật đáng ngạc nhiên…

Vừa vặn chìa khóa thì em Hà Đông đi đâu về, tay xách túi cóc bao tử, ổi bảo ơ anh về à, vào ăn hoa quả nhậu tiếp đã, về gì sớm. Xem đồng hồ 21h30. Tao nghĩ quay lại thì ngại mà ko thì cũng tò mò quá, vì tao đoán chắc có chuyện gì đó mới gặp mặt mấy vị cao thủ kia 1 lúc. Tính hiếu thắng nổi lên, tao bảo thôi, anh về kẻo muộn rồi, nay nhậu từ trưa nên mệt. Hà đông ko biết nói gì, tao vặn ga đi xe xuống đường, vừa xuống thì nghe tiếng lão xồm gọi chờ đã tiểu huynh đệ. Tao nghĩ, có thế chứ. Tao vẫn làm cao ngồi xe ngoái cổ lại hỏi sao thế lão huynh. Lão xồm bảo vào đây đã, có chuyện cần hỏi tiểu đệ đây. Xem ra thái độ của lão thật tâm, tao lại quay lại. Vào trong, lão xồm bảo hà đông vào rửa cóc, ổi đi, hà đông nghe theo, kiểu như lão xồm là người quen biết lắm từ trước. Tao ngồi vào bàn, lão Thông cười, lần thì thì là cười thật, lão bảo tuổi trẻ, chín chắn có đủ, kiều ngạo có thừa, vị tiểu ca này xem ra cũng rất hay a. Lão xồm rót rượu, lão hỏi tiểu đệ có xem qua về năng lực tinh thần chưa, như người ta vẫn gọi là công năng dặc dị ấy. À, mở bát rồi đây, tao thật thà nói chỉ nghe trên phim, chưa từng chứng kiến và cũng ko tin. Lão xồm lại nói tiếp thế tiểu đệ có nghe chuyện ma mãnh quỷ thần các thứ chưa. Tao gật đầu, cái này đã từng nghe và cũng từng chứng kiến, nhưng tại hạ cho rằng đó là những giây phút nhất thời của não bộ mà khoa học chưa tìm ra, ko phải siêu nhiên hay huyền bí gì cả. 2 lão im lặng. Tao cũng từng chứng kiến, ví dụ như chuyện về em thư ký bị vong nhập xong bà chủ nhà dùng cành dâu quất vào không khí mà em kêu oai oái tao đã kể bên kia. Chuyện đó đến nay vẫn chưa có lời giải thích. Thế nhưng tao vẫn cho đó là 1 sự trùng hợp ngẫu nhiên. Còn sức mạnh ý chí của tao là do trải nghiệm, do tôi luyện, cũng chỉ là nhanh nhạy thôi chứ chả hơn người cái gì khác.

Hà Đông bê đĩa hoa quả ra định ngồi xuống, lão Thông nói chậm chạp mà rõ ràng “Con vào kia ngồi cùng bạn lễ tân đi” Hà đông định nói gì đó nhưng lão Thông ngẩng mặt lên nhìn. Hà Đông đành thốt 1 tiếng vâng, sau đi vào trong. Lão thông nãy giờ ngồi nghe ko nói gì, giờ lão mới nhìn tao bảo khả năng của cậu còn nhiều hơn thế, do cậu chưa biết dùng thôi. Tao bảo lão huynh có thể nói rõ hơn chăng. Bỗng thấy mặt tối sầm lại, choáng váng vài giây, trong lúc ấy tao nhìn thấy 1 bóng hình mờ ảo, trắng toát đứng trước mặt, bóng trắng đẩy tao ngã ngửa, xuất hiện cảm giác ngộp thở, chới với như đang bị rơi vào khoảng không sâu vô tận, tao gào lên 1 tiếng A…

Ko rõ mấy giây sau thì tao choàng tỉnh. Thấy cả quán im phăng phắng, mọi người đang đổ dồn những cặp mắt nhìn chằm chằm tao, kiểu như nhìn 1 sinh vật lạ, tao biết mình vừa bị làm trò hề rồi. Tao cười 1 nụ cười đẹp nhất rồi nói lớn tiếng, tiểu đệ luyện thanh ko đúng chỗ, xin lỗi đã làm phiền chư vị, mời chư vị tiếp tục, tiếp tục. Tao quay lại bàn, ngồi xuống, nhìn 2 lão già, 2 lão vẫn thản nhiên như ko. Đệt, thế là cái ý chí bấy lâu nay vẫn tự hào đã đi đâu mất, lần đầu tiên tao cảm giác như 1 đứa trẻ ranh ko hơn ko kém. Nghe tiếng lão thông nói nhỏ, tôi bảo rồi ko phải vì cậu yếu mà là cậu chưa biết sử dụng năng lượng trong cậu. Tao ngẩng mặt lên hỏi, chả huynh đệ đéo gì nữa, “Vậy các ông muốn gì ở tôi”, lão Thông trả lời luôn, tôi muốn đào tạo cậu. Tao hỏi để làm gì. Thấy 2 lão nhìn nhau rồi lão xồm mới nói, cái này để từ từ sẽ nói. Tao phì cười, nghĩ bụng 2 cái lão thần kinh này, mua vui như thế là đủ rồi, tao hỏi với giọng châm biếm rằng Tôi sẽ được gì, rượu ngon? gái đẹp? tiền nhiều? haha, thôi, tôi xin, thế nhé, cảm ơn các vị bữa rượu này, hảo tửu. Tao lật khật ra cửa rồi lên xe phóng về luôn, chính xác là đang chạy trốn. Tao cảm giác ngồi lại thêm sẽ rất mệt với 2 cha đó, mẹ kiếp, chả nhẽ những gì tao nghe hồi trước là có thật ư.

Trời mùa đông mà ko lạnh lắm, mảnh trăng non sắc lẹm ngả màu vàng thẫm như tô vẽ vẻ đẹp trời đêm chứ chẳng làm không gian thêm sáng. Mùi hương thiết mộc lan thoang thoảng đâu đây, cảnh vật êm đềm khiến cho tâm hồn người ta cũng thanh thản. Tao nằm trên ghế ngả kê ngoài ban công ngắm sao ngắm mây, chợt nghĩ mình có khi nào giống ánh trăng non kia ko, chỉ làm màu thôi chứ nào có tác dụng gì đâu. Cái sức mạnh ý chí của tao thì tao vốn coi đó là 1 bí mật, đến cả vợ tao cũng ko nắm rõ, chỉ sơ sơ biết chồng mình là người lạc quan là hết. Hôm nay bỗng dưng gặp 2 cái lão già kia nhìn rõ bản năng của mình, rồi thấy năng lực của mình so với đám đó chỉ như kiến với voi, thực sự hoang mang. Vốn dĩ tao cũng có chơi với 1 nhóm người cứ gọi là hội công năng đặc dị, kể từ hồi sinh viên có quen với mấy đứa thôi miên, nhưng ngoài bọn nó ra thì chưa gặp ai khác. Có lần đưa người yêu cũ đi xem bói, vị thầy bói bảo tầm dăm bảy năm nữa, cậu mới biết bản thân cậu là ai, giờ cậu vẫn đang sống tạm thôi đấy….

Ngó đồng hồ đã gần 12h. Vào phòng ngủ, hôm nay vợ con bên ngoại hết thành ra được thức muộn thẩm du tinh thần, chứ ko thì buổi tối bình thường thời gian hút thuốc còn chả có. Nằm dài ra cái giường rộng, dạng chân dạng tay thật thoải mái, nghĩ mông lung vài thứ vớ vẩn rồi chìm vao giấc ngủ. Tiếng lộp bộp kiểu như nước giọt vào mái tôn làm tao thức giấc, theo thói quen mỗi khi tỉnh giấc là với điện thoại để xem giờ, lúc này hơn 2h sáng. Hình như mưa, uể oải vùng dậy ra khép cửa ban công đề phòng mưa hắt, mắt nhắm mắt mở bỗng thấy 1 bóng trắng vụt qua, rồi tiếng móc phơi quần áo chạm nhau leng keng, tao dụi mắt nhìn cho rõ, ko thấy gì nữa. Tiếng chó những nhà xung quanh sủa inh ỏi, ko rõ có con nào còn tru lên vài tiếng nghe oan nghiệt lắm. Tao khép cửa lại, nghĩ bụng có ma thì ông đây cũng chả sợ, ma tốt thì ông xin con đề, ma xấu thì đấm phát chết luôn. Vừa đặt lưng xuống giường thì tiếng chuông điện thoại reo, đệt mợ, ai gọi tầm này ko biết, nhìn số thì là unknown number. Ơ đây là trò giấu số của bọn mạng CDMA chứ gì. Tao nghe máy, ko có tiếng người, chỉ có tiếng gió rít u u ở phía bên kia. Tao hỏi ai đấy, hỏi đến lần thứ 3 mới có giọng thì thào rất nhỏ. Ở nhà một mình phải ko, nhanh chóng bật đèn sáng cả lên đi…

Giọng nói thì thào làm tao ko rõ nam hay nữ, tao hỏi lại ai đấy, có chuyện gì. Phía kia lại im bặt rồi tắt máy. Đếu mợ, biết tao ở nhà một mình thì chỉ có vợ và người bên vợ, ngoài ra có thể lão xồm và lão thông, thêm em hà đông là biết. Vậy người gọi này chỉ ở 1 trong số đó. Vợ tao giờ này chắc ko rảnh háng để trêu tao, lão xồm và lão thông giọng có nét riêng, nếu thì thào thì cũng biết. Vậy còn lại chỉ là em hà đông. Tao nghĩ chắc cô nàng ngứa nghề định trêu tao chứ gì. Tao vào fb, thấy nick của ẻm sáng xanh, vậy là chuẩn rồi. Tao pm hỏi em vừa gọi cho anh bảo gì đấy anh ko nghe rõ. Hà đông trả lời luôn ơ em có gọi cho anh đâu, chỗ em vừa có vụ cháy, còi xe ầm ĩ, em vừa tỉnh dậy xong. Tao nhắn thật ko thế, hà đông kêu thề luôn chứ giờ này gọi điện làm gì. Mẹ kiếp, thế là đứa nào nhỉ. Đang nghĩ nghĩ thì phía cửa sổ lại 1 bóng vụt qua, lần này tao nhìn thấy rõ hơn, tao bật điện, cảm giác gì đó ở nhà 1 mình nên cũng rờn rợn. Tao cúi xuống với cái gậy gỗ ở gầm giường, cái này là cu con nó hay cầm nghịch giả làm sung. Với tay tắt điện, mình ở trong sáng địch ở ngoài tối thì bất lợi quá, phải tắt điện. Tao núp lại góc phòng đứng sau rèm, nín thở chờ đợi, phải tầm 10 phút sau mới thấy lấp ló bóng người, lần này là bóng đen, chắc là mặc toàn đồ đen, như vậy chúng nó ko chỉ có 1 người. Tình huống này chỉ có cố thủ trong phòng. Bóng đen dường như đọc được ý đồ của tao khi tao tắt điện tuy nhiên nó cũng ko biết làm gì hơn, bên trong phòng tối om, bên ngoài thì lại có ánh sáng mờ mờ của trời, của đèn đường các thứ. Lúc này tao mới là ở trong tối. Tao cứ đứng im ở góc, cỡ chừng nửa tiếng nữa thì ko thấy động tĩnh gì. Có lẽ bọn kia đã bỏ đi. Tao lò dò men theo tường rồi lại phía góc phòng đối diện, vẫn phải cẩn thận. Bọn này là bọn beep nào ko biết, mục đích là gì, trộm cắp hay theo dõi. Tao nép nép tiến dần rồi hé đầu nhìn qua cửa sổ kính nhìn ra ngoài. Trời đã tạnh, trăng lại lấp ló sau mấy làn mây. Phòng tao có một cửa số và 1 cửa chính có thể đi ra ban công. Tự nhiên máu liều nổi lên, nghĩ rằng phải ra ngoài xem tình hình thế nào, lúc ấy ko còn sợ sệt gì, mở hé cửa rồi dần dần, tay cầm chắc đoạn gậy rồi từ từ bước ra…

Tao giật mình và 2 bóng kia cũng giật mình. Phản xạ ngay tức thì là lao đến phía 2 bóng đang đứng ở góc ban công. Bọn nó cũng nhanh vl, nhảy tót qua lan can, nghe tiếng phịch phịch rất nhẹ rồi 2 bóng chạy thoăn thoắt lại phía cổng, nhảy phắt qua tường rào rồi biến mất. Mẹ nó, cái gì thế này, tao đang xem phim trung quốc hay xem phin ninja nhật bản, khinh công quá lợi hại, tao dụi mắt nhìn lần nữa, ko còn bóng dáng bọn đấy đâu. Vào nhà bật đèn sáng lên, soi kỹ ngoài ban công xem liệu bọn nó có gài mìn gài bom gì ko. Đéo hiểu nổi sao bỗng dưng lại xảy ra những chuyện này. Ko có dấu vết gì. Tao đóng cửa cẩn thận rồi mới vào phòng, nhìn nick hà đông vẫn sáng, tao nhắn tin hỏi em có biết bố em và lão xồm ở quán café là các cao nhân hay đại khái có năng lực đặc biệt gì ko. Chờ một lúc ko thấy tin nhắn phản hồi. Chắc ngủ rồi cũng nên. Nằm vắt tay lên trán rà soát lại 1 loạt sự việc, bắt đầu từ lúc em hà đông lên xe bus, tao ngồi hàng ghế gần phía trước, khi đó xe hết ghế rồi, có vài người đứng, nhưng theo lẽ thường thì khu vực phía cuối xe đang rộng, ẻm phải xuống đó mới đúng, đây lại đứng ngay cạnh tao ngồi. Rồi chuyện xảy ra, ẻm nhìn thấy facebook của tao thì dễ hiểu, cơ mà việc em vô tình vào quán hát, liệu có đúng là vịn ko, hoặc có khả năng nữa là tao bị theo dõi, ẻm cố tình đi theo tao. Đm, đúng rồi, chứ làm đéo gì có chuyện cố tình đi làm vịn như lão xồm kể, hơn nữa lại trúng ngay phòng tao, vậy là em cố tình đi vào, kể cả bọn tao ko gọi vịn thì em sẽ vào giả vờ nhầm phòng. Vào quán café của lão xồm cũng chính là em ý dẫn vào. Thôi đm, câu chuyện này đúng ko phải tình cờ như ban đầu tao nghĩ…Vậy thì mục đích của cả nhóm đấy với tao là gì. Để mai phải liên hệ lại với thôi miên mới được…

Ngủ cố đến sáng, bị đánh thức bởi tiếng vợ, con léo nhéo ầm ĩ, bọn trẻ leo lên người bố mà nhong nhong, tức hết cả bụng. Hỏi sư tử là mấy giờ rồi mà về sớm thế, sư tử kêu 8h rồi bố ạ, dậy đê, đưa mấy mẹ con đi siêu thị cái, nhà hết sạch đồ rồi. Tao ngáp dài vùng dậy. Răng mặt xong thì hỏi sư tử ăn sáng chưa, nàng kêu mấy mẹ con ăn bên bà ngoại rồi. Tao vươn vai kêu hay mấy mẹ con đi siêu thị đi nhé, bố cố việc lên cơ quan tí. Sư tử lườm lườm hỏi ngày chủ nhật mà việc gì, tao bảo có mấy việc làm nốt thôi, tao nhăn nhở ra ngoài tìm ví rồi đưa cho vợ cái thẻ bảo tặng vợ 1 bộ váy đẹp, vợ tự chọn nhé. Sư tử cười tít mắt, chẹp, hối lộ vợ thật đơn giản. Tao thay đồ rồi bảo bố đi trước, trưa có thể về mà cũng có thể ko. Sư tử thủng thẳng bảo tốt nhất là ko về em đỡ phải hầu, mấy mẹ con ăn trong siêu thị luôn. Mẹ nó, đối xử với chồng thế mà được à, nhưng ko sao, lúc này cần càng nhiều thời gian rảnh càng tốt. Tao đi ăn bún, quán bún quen thuộc, tầm này vẫn đông khách. Tao ngồi vỉa hè cho thoáng, bà chủ quán tự động bê ra mà chả hỏi tao ăn gì, có lẽ quen quá rồi ko cần hỏi. Hục đầu ăn nhoằng nhoằng cái thì xong, ra bàn ngồi rót chén chè hút điếu thuốc, nhìn ra ngoài đường, hà nội ngày nghỉ mà người đi lại vẫn tấp nập. Bỗng dưng 1 cái giác có gì đó như đang bị theo dõi, bất chợt ngoái đầu lại nhìn vào trong quán, bắt gặp 1 ánh mắt đang nhìn tao. Đó là bàn trong cùng có 1 đôi nam nữ trẻ, ăn mặc kiểu công sở, ánh mắt nhìn tao là từ nữ nhân, chạm mắt tao xong thì nữ nhân cúi đầu ăn tiếp, vẻ mặt rất thản nhiên. Tao lại quay nhìn ra đường, trời trắng nhợt nhợt, ko nắng, ko mưa, gió nhè nhẹ, đôi chị em mặc quần sooc ngắn cũn rồi đi boot cao cổ quá gối, để lộ mảng đùi trắng nõn, chẹp, phong cách này đúng là lúc nào cũng gợi cảm, ngắm mãi ko chán. Dụi mẩu thuốc, tao gọi điện cho thôi miên. Vẫn là em thôi miên quen từ hồi sinh viên ấy, vẫn hay chơi cùng. Ẻm giờ cũng 1 chồng 2 con rồi. Thôi miên nghe máy, tao hỏi luôn vấn đề là dạo này em có thấy gì khác thường ko, kiểu như có bị theo dõi hay có mấy người công năng đặc dị nào đó xuất hiện. Thôi miên kêu ko có gì ạ, mọi thứ bình thường, anh có vấn đề gì à, tao kể sơ bộ chuyện hôm qua cho thôi miên nghe, nghe xong thôi miên nói hay là bọn họ xuất hiện thật rồi.

Tao hỏi bọn họ nào, là ai, thôi miên bảo em cũng ko rõ, chỉ nghe sư phụ bảo sắp tới có nhiều biến động, những thứ nằm im quá lâu giờ đã thức dậy. Sư phụ dặn đừng can thiệp vào chuyện người khác. Tao mù mờ, tao chỉ chơi với mấy người thôi chứ ko sinh hoạt trong nhóm như thôi miên. Đang định hỏi thôi miên thêm thì ẻm kêu sư phụ em gọi điện, tí em gọi lại anh sau nhé. Tao tắt máy lấy thuốc ra châm, đôi nam nữ trong kia đi ra cũng ngồi vào ghế, 2 người ko nói gì với nhau mà mỗi người cầm 1 cái điện thoại, tao ko còn cảm giác gì lạ nữa. Tao cất tiếng trước hỏi tôi thấy 2 bạn quen lắm, ko rõ gặp ở đâu rồi. Nam thanh niên trả lời bảo em cũng thấy anh quen quen, có thể gặp ở đâu đó ko nhớ. Tao nhìn kỹ mặt nam thanh niên, trắng trẻo, đẹp trai, làm xoăn màu hạt dẻ, tao hỏi đồng chí đang công tác ở đâu nhỉ, nam thanh niên trả lời em làm tự do, buôn bán linh tinh. Tao nhìn sang nữ nhân hỏi đây chắc là ng yêu, nữ nhân ngẩng mặt lên nhìn tao, ánh mắt lạnh ngắt, nhưng muốn xoáy sâu vào trong tâm trí, tao đã có kinh nghiệm với kiểu này rồi, ko nao núng mà nhìn thẳng vào mắt ả, để đầu óc trống rỗng, ả nhìn tao 4-5 giây mới trả lời em là bạn thôi ạ. Mẹ con ranh, định làm gì anh mày đây. Thôi miên gọi điện lại, thôi miên nói em vừa kể với sư phụ chuyện của anh, sư phụ bảo anh cần cảnh giác những người lạ mới gặp, sư phụ muốn gặp anh, anh có rảnh ko. Tao bảo ok, vậy qua quán cf nào ngồi rồi anh đến, thôi miên đọc luôn địa chỉ. Tao đứng dậy quên cả trả tiền bún, bà chủ cũng chả hỏi gì vì tao quên thường xuyên, hôm sau nhớ là trả. Tao ra lấy xe, vẫn đá mắt về 2 đứa kia, thấy nữ nhân cúi mặt nhưng miệng mấp máy chắc đang nói gì.

Tao đến điểm hẹn, thôi miên và sư phụ ẻm đã chờ sẵn. Gọi sư phụ cho oách chứ là 1 ông béo tao cũng từng gặp rồi, nhìn phong phạm ko giống vẻ cao nhân gì mà giống như 1 ông quan chức nhà nước, bụng phệ, cười là mắt nhắm tịt, tao chào hỏi rồi ngồi xuống bảo thôi miên cho anh lon bò húc. Thôi miên quay ra gọi nhân viên. Ông sư phụ bụng phệ cười khành khạch bảo cậu vẫn quan cách thế nhỉ, sao ko gọi trực tiếp nhân viên đi, thôi miên cười bảo đây là chuyện riêng của bọn con sư phụ ạ. Ngồi 1 lúc thì tao kể lại chuyện hôm qua, kể cả chuyện gặp hà đông, lão thông, lão xồm, cả chuyện buổi đêm có cao thủ khinh công vào nghe ngóng, kể luôn chuyện khi nãy gặp đôi nam nữ trẻ và nữ nhân có biểu hiện định thôi miên tao. Lão nghe chăm chú xong vẫn ko nói gì. Nghĩ 1 hồi lão mới bảo tranh tối tranh sáng ko biết thế nào mà lần, tốt hơn ko dính vào, nhưng cậu thì khó tránh, có vẻ như cậu là người được chọn rồi…

Tao thở dài hỏi vị sư thúc nếu biết thông tin gì liệu có thể cho tiểu điệt biết trước 1 chút ko, cuộc sống đang êm êm ấm ấm, tiểu điệt ko muốn vướng vào chuyện ngoài luồng. Lão béo cũng thở dài lắc đầu, tôi ko làm gì được, thôi cứ để chuyện gì đến hãy đến, rủi hay may cũng chưa biết được. Tao ra về, trong lòng vẫn đau đáu chuyện xảy ra hôm qua. Quyết tìm cho ra thực tại, tao phi qua quán lão xồm, thấy nữ nhân ngồi bàn pha chế, tao tiến lại hỏi ông xồm có nhà ko em, nghe từ ông xồm có vẻ hài hước, nữ nhân bật cười, tao để ý, khi cười ẻm rất đẹp. Nữ nhân trả lời chú ấy vừa ra ngoài, anh có cần gặp ko để em gọi về, tao gật đầu bảo anh ko uống nước đâu, vừa ngồi trà đá rồi lại bò húc no rồi. Nữ nhân lại phì cười lần nữa, khắc hẳn với vẻ mặt vô cảm hôm qua.

Ngồi chừng 15 phút thì lão xồm về, lão cười lớn bảo tiểu huynh đệ lại qua chơi a. Tao gật đầu, lão lật đật vào trong phòng 1 lát rồi mới đi ra, lão hỏi uống gì bảo em nó pha, tao lắc đầu. Tao đi luôn vào vấn đề chính, kể về chuyện hôm qua có trộm theo dõi, 2 thằng bay nhảy như chim là thể loại nào. Lão xồm nghe xong kêu huynh cũng đâu có biết, tiểu đệ hỏi thế chả phải bảo huynh cử người theo dõi đệ à. Tao cười nhạt thủng thẳng bảo chẳng phải cô bé hà đông hôm qua là cố ý đi theo em sao, mấy trò hôm qua cũng là cho lão sắp xếp cả phải ko. Lão im lặng 1 hồi rồi nói nhỏ, sao tiểu đệ biết, hà đông nói cho đệ biết à…

Chả nhẽ lại bảo đông đông cái lồn, mấy lão già các ông bủa vây tôi là có ý gì. Nghĩ thế nhưng nói thì phải lịch sự, tao bảo đêm qua vê nằm suy tính lại thì thấy mọi chuyện tình cờ nhiều quá, chưa kể nét mặt của lão huynh đầy nét gian manh, tiểu đệ đã nghi nghi từ sớm. Lão khẽ cười rồi nói, thực ra thì thế này, hà đông lên xe bus và cảm thấy cậu có cái gì đó khác lạ, hà đông báo cho huynh và lão thông, huynh dặn hà đông thử theo dõi đệ xem sao, xong chứng kiến để xử lý với 5 tên thất phu kia gọn gàng bằng vài lời nói, huynh cũng gọi cho lão Thông, rồi tối qua bảo hà đông gọi đệ ra, sau đó mọi chuyện thế nào thì đệ nắm được rồi. Còn vụ mấy người theo dõi cậu đêm qua đúng là huynh ko biết, à để ta hỏi, Lão quay sang vẫy vô cảm, Vô cảm tiến lại, lão hỏi hôm qua con có thấy khác thường gì ko, vô cảm gật rồi nói hôm qua em gọi cho anh bảo bật đèn lên đấy. Mẹ, thật hay đùa, cái này thì đúng ko thể nói láo được rồi. Tao ngờ hoặc, lão béo cười nói rồi cậu sẽ rõ, vô cảm có 1 khả năng khác thường, người ta gọi là thiên lý nhãn, nói ko chừng khi tiểu đệ đang tắm thì nó cũng có thể soi đấy. Tao giật mình, đéo tin, tao bảo lão huynh chém ít thôi, đệ thấy lạnh. Lão quay lên nhìn vô cảm, vô cảm mỉm cười nói quần aristino màu xám. Ôi đm, thật là có thiên lý nhãn hay sao….Tao đứng hình, vậy là thế nào, tao lấy thuốc châm, rít liền vài hơi cho tỉnh táo. Vô cảm trở lại ngồi chỗ quầy bar. Lão xồm rót chén chè bảo uống đi, trà hoa cúc đấy, tao cầm chén lên ực 1 cái hết, kiểu như trâu gặm hoa mẫu đơn. Ngẩn tò te nghĩ thế lúc vợ chồng tao đang ân ái nó thích thì cũng nhìn được à. Lão xồm bỗng nói tiểu đệ ko cần lo, Vô cảm nhìn xuyên vật thể thì dễ, còn thiên lý nhãn rất hao tổn tinh lực, ko phải lúc nào cũng thực hiện được, ko rảnh mà nhìn vợ chồng tiểu đệ ân ái đâu. Lão nói xong tao như có tiếng sét nổ ngang tai, mẹ kiếp, thằng cha này đọc được suy nghĩ người khác ư…

Tao quay sang nhìn lão với tâm trạng chán nản, tao hỏi thế các vị cần gì ở tôi. Lão bảo ko cần gì, chỉ là thấy tiểu đệ có tiềm năng mà ko biết sử dụng thì quả thật lãng phí. Tao lại nói tiềm năng gì, tôi thấy tôi bình thường mà, lão cười khà khà, biết dạy sao nhỉ, ta quả là ko có năng khiếu sư phạm mà, à rồi, tiểu đệ có đầu óc rất nhanh nhẹn và nắm bắt được tâm lý đối phương đúng ko. Tao gật gù, vốn tao hay chịu khó quan sát và để ý các chi tiết nhỏ nhặt rồi phán đoán, thường thì cũng trúng 70-80%. Lão xồm nói tiếp, đấy chính là bước đầu của thần giác, lên cấp cao hơn tiểu đệ sẽ đọc được suy nghĩ của người khác, đồng nghĩa với việc giấu đi suy nghĩ của mình, tiểu đệ nhìn thấu người khác nhưng nếu gặp cao thủ thì sẽ ko thể nhìn được, nôm na những người đều có thần giác thì sẽ ko đọc được suy nghĩ của nhau. Thông thường nếu tiểu đệ trấn tĩnh thì ta cũng ko đọc được suy nghĩ của đệ, điều này ta khá ngạc nhiên vì đệ chưa cả đến mức năng lực sơ cấp. Tao bảo à, đó là tôi tự nghĩ ra, ngày trước đối diện với mấy người biết thôi miên, tôi bèn làm cho đầu óc trống rỗng, vậy là thoát được. Lão xồm bỗng reo lên, hay, quả là hay, thay vì giấu đi thì làm cho nó vô hình vô ảnh, hay thật. Rồi như nhớ ra điều gì, lão hỏi tiểu huynh đệ có bạn bè biết thôi miên sao, tao gật đầu, có quen với vài người nhưng là vui vui thôi chứ ko năng lực gì. Lão nghĩ 1 lúc rồi nói, thôi miên gọi là Trí giác, phải trải qua thần giác mới lên được trí giác, vậy thì bạn đề cũng ko đơn giản đâu. Biết được thần giác và trí giác có thể coi là đã nhập vào sơ cấp 1. Tiểu đệ có thể mô tả bạn cậu ko, nam nay nữ, già hay trẻ. Tao buột miệng nói câu là 1 lão béo bụng phệ. Ông xồm à à, cũng là người quen, nhưng lão ấy quy ẩn lâu rồi mà, với lại lão ấy chỉ nhận đúng 3 đệ tử, cậu với lão ấy là thế nào. Tao nói bừa là bằng hữu, cơ duyên thôi.

Đang nói chuyện thì Hà Đông đến, cười hihi, mẹ nó, hi cái beep, tưởng ngây thơ thế nào hóa ra cũng là quái nhân. Hà Đông ngồi vào bàn tự nhiên bảo khỏe chứ anh, tao lắc đầu nói có con yêu nữ nó ám từ qua đến giờ, ko khỏe nổi, hà đông lại hihi em phải làm theo lệnh thôi, có gì anh cứ trách các bô lão nhé. Tao nhìn vô tình nhìn vào trong, thấy nét mặt vô cảm lại trở nên lạnh lẽo như hôm qua, dường như giữa 2 cô gái này có gì đó khúc mắc thì phải…

Ngậm điếu thuốc suy nghĩ mông lung, nhìn đường phố xe cộ chạy ào ào. Tao chợt hỏi mình là ai giữa dòng xuôi người kia, mình đang sống vì cái gì, mục đích cuối cùng của mình là gì, sao mơ hồ quá. Cuộc sống bình dị đời thường như bao người có phải đã là hạnh phuc sau cùng. Lão xồm e hèm cắt dòng suy nghĩ, lão nói cách tốt nhất là tiểu đệ hãy thuận theo tự nhiên, tiểu đệ có năng lực, đó là năng lực tự nhiên và tiểu để phải vận dụng nó. Tao quay sang hỏi vậy tôi phải làm gì, lão xồm chậm rãi trả lời đệ phải khơi dậy bản năng lâu nay vẫn ẩn sâu bên trong đệ, khi đó thì đệ mới chính là con người đệ, mới sống thật với bản thân, lão huynh tuy ko giỏi giang gì nhưng cũng có thể giúp đỡ phần nào, nếu đệ ko chê thì lão huynh sẽ chỉ dẫn bước đầu, với những gì ta cảm nhận, đệ ko chừng còn tiến xa lắm, xa đến mức ko tưởng tượng nồi. Tao nhìn lão, vẻ mặt đăm đăm, tao vẫn nghĩ mấy thằng cha này liệu có đưa mình vài mấy phái giáo tà ma ngoại đạo hay ko, vớ vẩn lại như mấy vụ trên báo thì bỏ mẹ. Nghĩ là nghĩ thế nhưng đâu đó có sự thôi thúc và tin tưởng về những gì lão nói, ít nhất với những gì lão thể hiện, lão thông thể hiện thì đúng rằng họ ko phải người bình thường. Tao nói khẽ, xin được chỉ bảo.

Nét mặt lão xồm giãn ra một chút, lão nhấp một ngụm chè xong bảo việc đầu tiên là luyện thành thục thần giác trước, tức là phải khống chế được ý nghĩ, che dấu được ý nghĩ của mình, phán đoán được ý nghĩ của người khác, thông thường luyện thần giác thì phải học từ khi còn nhỏ, lúc này đầu óc ko có nhiều tạp niệm, với kẻ có ngộ hạnh thì luyện tập dễ dàng, không quá 1 tháng có thể thành thục. Đệ là trường hợp đặc biệt, đầu óc đệ quá nhạy bén đồng nghĩa với việc trải nghiệm rất nhiều, về nguyên lý thì ko thể học thần giác, tuy nhiên trong đệ lại có bản năng, thôi được rồi, cứ thử trước đã. Lão ra dấu tao đi theo lão, đi vào 1 căn phòng nhỏ sâu bên trong, căn phòng được ốp gỗ toàn bộ, chỉ để 3 bức tranh ảo diệu trên tường và 2 cái chiếu vuông bé bé. Lão đóng cửa lại, tao cảm giác mình như bước vào 1 thế giới khác, hoàn toàn tĩnh lặng, cách biệt với bên ngoài. Lão chỉ tao ngồi xuống 1 chiếu, tao làm theo, lão cũng đến ngồi cạnh, lão bảo hãy nhìn kỹ những bức tranh kia, rồi nhắm mắt lại cảm nhận, tưởng tượng ra những hình ảnh, những chi tiết nhỏ nhất của bức tranh, khi nào nhắm mắt lại mà vẫn cảm thấy rõ cả ba bức trong đầu thì nói với lão… Tao làm theo, mụ mị, thật là mụ mị, 3 bức tranh với 3 thể loại khác nhau, bức đầu chỉ toàn màu đen trắng như kiểu bức vẽ phác họa phong thủy thời xưa, bức thứ 2 là một khu rừng chỉ le lói ánh sáng mặt trời chiếu qua muôn vàn tán cây xanh, bức thứ 3 là một bức ảnh, phải nói là ảnh vì nó chính là chụp lại 1 đoạn đường phố, đủ người, đủ phương tiện, đủ thể loại sinh hoạt. Tao nghĩ tức là lão bắt mình phải nhớ rõ ràng hết chi tiết của các bức tranh này, tao vận dụng logic, làm gì cũng phải lần lượt, tao chăm chú ngó từng bức một, rồi lại từng chi tiết một trong tranh…Thời gian ko rõ trôi đến bao giờ, tao cảm giác mình đang là người vẽ những bức tranh đó, dòng suy nghĩ miên man miên man chảy trong não. Bỗng nghe tiếng gõ cửa, tao giật mình, lão xồm thở dài rồi nói cứ tập trung đi, tao lại nhắm mắt tiếp, tiếng gõ cửa đến lần thứ 3, lão xồm đứng dậy ra mở cửa, nghe tiếng nói của nữ nhân như là tiếng của Vô Cảm, giọng rất bình tĩnh nhưng tao nghe rõ lời nói không ổn rồi sư thúc…

Lão dặn tao cứ tập trung đi nhé, phải kiểm chứng năng lực của cậu. Rồi lão ra ngoài kéo tay đóng cửa kín. Không gian lại tĩnh mặc vô thường. Tao chăm chăm chú chú vẽ tiếp bức tranh đen trắng thủy mặc kia, khi cảm giác nét bút cuối cùng dứt, tao mở mắt ra, rồi nhắm mắt lại, cả một bản sao hiện trong tâm trí. Tao tự mỉm cười gật đầu rồi mở mắt nhìn bức tranh thứ 2, màu xanh ngàn ngạt, ánh sáng le lói, tập trung soi đến độ khi nhắm mắt lại cảm giác ra mình đang đứng giữa khu rừng, cả tiếng chim hót, tiếng gió xào xạc, ngẩng mặt lên thấy tia nắng chói mắt nhưng hiền hòa đang bao phủ thân thể. Cảm giác khoan khoái dễ chịu, tao nhìn xung quanh, thấy cả hươu nai khỉ vượn, những thứ mà bức tranh ko có. Lại mỉm cười gật đầu, mở mắt ra trở về hiện tại. Bức thứ 3, khung cảnh quá đời thường, nhìn tưởng chứng đơn giản nhưng ko sao ghi nhớ được hết, tao dùng bài cũ nhưng ko cách nào nhảy vào trong bối cảnh ấy được. ghii nhớ từng thứ rồi sắp xếp thành một mô hình, sắp xếp đi sắp xếp lại vẫn có nhiều thứ ko đúng với bức ảnh, cảm giác đổ mồ hôi, người nóng bừng lên. Tao dừng lại 1 chút, hít thở sâu mấy hồi, rồi nghĩ, đm, cần đéo gì, ko nhảy được vào thì tao đi đường chính vào. Tao nhắm mắt, tưởng tượng trước mặt mình là 1 cái cửa, tao lại mở cửa ra, ô kìa, đường phố đông đúc, tiếng còi xe inh ỏi, tao cứ ngồi 1 bậc thềm nhìn, nhìn mãi, cho đến khi khoảnh khắc quen thuộc chợt đến, tao đứng phắt dậy, đây rồi, đây chính là cảnh trong bức ảnh chứ đâu, không gian dừng lại, tao đi đến từng xe, từng người, cảm giác như mình đang đứng đối diện với họ. Tao quan sát hết vài lượt rồi ngửa mặt lên nhìn trời, nghĩ rằng thử thách này nào có gì khó, bỗng dưng tiếng còi xe xuất hiện, tao cảm giác mọi thứ bắt đầu chuyển động, chết mẹ rồi, đang đứng giữa đường, bao nhiêu xe chạy tốc độ cao, tránh thế nào được đây, chỉ kịp nghĩ thế thì 1 chiếc xe máy đang lao trực diện thẳng đến, tao gồng hết sức mình nhảy thật mạnh, tao bay vụt lên cao mấy mét.

Cảm giác đau điếng đầu, tao mở mắt ra. Đm, kỳ lạ thật, cảm giác như thật, tao đã ngã ngửa nằm dưới đất, đầu đập vào sàn gỗ, may là sàn gỗ nên ko đau lắm. Tao nhìn bức tranh thêm 1 lần nữa, rồi lại nhìn cả 3 bức 1 lần nữa. Cảm giác quá đỗi thân quen, thuộc từng chi tiết tao mới đứng dậy mở cửa ra ngoài. Ra ngoài quán, thấy lão xồm cùng hà đông đang ngồi cùng 4 người lạ mặt, 2 trong số đó chính là đôi nam nữ tao gặp lúc ăn bún, 2 người còn lại vẻ mặt cổ quái, nửa buồn nửa vui, lúc trắng lúc đỏ. Cảm giác như có 1 làn sương ảnh bao quanh, ko lộ rõ vẻ mặt thật. Tao khẽ đi về phía vô cảm, tao để đầu óc mình trống rỗng, lại quầy bar tao hỏi có chuyện gì thế. Vô cảm khẽ ra dấu suỵt, tao im lặng ko nói nữa di vòng vào bên trong quầy để ngồi cạnh vô cảm, mắt dõi về phía nhóm người kia. Thấy lão xồm vẫn bình thản, hà đông thì ngồi im lặng tay mân mê điện thoại. Phía kia thấy nam nhân tao gặp lúc sáng đang mấp máy môi, nói gì rất khẽ, sau đó lại đến nữ nhân nhếch mép cười. Mẹ kiếp, nhìn đau cả mắt, tao quay sang hỏi vô cảm có biết họ đang nói gì ko, vô cảm gật đầu, cầm điện thoại bấm bấm “Em ko nói được lúc này, em gõ chữ cho anh xem” Tao gật đầu, Nhìn xuống nhưng thế beep nào mắt lại bị hút vào cặp đùi của vô cảm, ẻm hôm nay mặc váy kẻ caro xòe xòe, cặp đùi trắng mịn ko tì vết, dường như đoán được tình hình, ẻm đưa chân đá vào chân ra ra dấu tập trung đê. Tao mỉm cười khen đùi đẹp quá, Vô cảm đỏ ửng mặt…

Bỗng thấy mấy người kia nhìn sang hướng bọn tao, tao khẽ cúi đầu, ngay lập tức nét mặt của Vô cảm trở lại bình thường. Vô cảm bấm điện thoại gõ chữ Anh yên đi, đừng để bọn họ phát hiện, họ vẫn chưa biết anh và em có năng lực đặc biệt đâu. Ơ đệt, thế vô cảm tự nhận tao cũng thuộc nhóm giống em ấy, tao đã có cái beep gì mà đặc biệt đâu. Tao gõ lại là chuyện gì thế, anh ko có gì đặc biệt đâu. Vô cảm lại gõ chuyện dài lắm để chút nữa sư thúc xồm sẽ kể cho anh. Tao ra dấu ok rồi lại giả vờ cúi xuống nhìn nhìn, mẹ kiếp, ăn gì mà đùi mịn thế ko biết nữa. Vô cảm nhận ra ánh mắt của tao, ẻm chìa điện thoại với dòng chữ anh như thế bị phát hiện đấy. Tao nhăn nhở cười gõ em có phát hiện ra anh ko. Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn ngượng ngùng của Vô cảm, tao đáp trả bằng nụ cười thân thiện, tao mở miệng bảo vẻ đẹp phải được tôn vinh. Vô cảm phì cười. Trong giây lát, cả đám người bên kia nhìn về phia bọn tao, đôi cẩu nam nữ quán bún cũng phát hiện ra tao, tao giơ tay chào tự nhiên, đm, trong bối cảnh này càng trốn càng lộ, tao đi ra tự nhiên hỏi lại gặp 2 vị, xem ra có duyên quá. Bỗng thấy nặng trĩu tay chân, ko thể cử động nổi, tao đưa mắt nhìn lão xồm, chắc lão cũng biết được cảm giác của tao, tao cười ha ha ha 3 tiếng rồi bảo hóa ra là ng quen của tiểu đệ à. Tao thấy nhẹ bỗng, tí nữa thì ngã ra, may tay vịn được vào cái ghế, tao ngồi luôn vào ghế, tim vẫn đập nhanh thình thịch. Đm, cảm giác này gần giống với cảm giác hôm trước bị em vô cảm bê nước ra rồi đè. Tao trấn tĩnh lại thở nhẹ nhàng vài hơi. Nghe thấy 1 trong 2 lao cổ quái kia cất tiếng. Lâu ngày ko gặp, ko ngờ lão huynh lại thu nạp cả đám thường dân này làm đệ tử, xem ra tổ chức của lão đến ngày tàn rồi. Tao chưa hiểu chuyện, chỉ liếc mắt qua nhìn. Lão xồm bảo hiểu nhầm rồi, hiểu nhầm rồi. Lão xồm ta trước nay chưa từng có đệ tử, tiểu huynh đệ đây là khách quan qua đường, hữu duyên nên kết bạn. Thấy 1 lão cổ quái nhìn vào tao, vẫn kiểu ánh mắt soi xét, tao cảm giác như rơi vào 1 cơn lốc xoáy đầy cát. Tao nắm chặt tay, đm, thôi miên bố à, tao đưa đầu óc về trạng thái trống trải như đang trong 1 sa mạc mênh mông, cơn lốc xoáy cát kìa từ từ đi chuyển đi rồi biến mất, tao cất tiếng gọi cho một lon bò húc. Vô cảm nhanh chóng đưa ra, tao lại chăm chú nhìn cặp giò thẳng tắp, cảm giác bình yên trở lại. Mở lon xong làm 1 hớp to, tao hỏi ko biết các vị đây xưng hô thế nào. Cả 4 đứa đối diện im lặng, ko biết là ko nghe tiếng hay đang ngạc nhiên vì sao tao lại thoát được ánh mắt của lão quái nhân vừa rồi. Lão xồm cũng có vẻ ngạc nhiên trong giây lát rồi nói 2 vị đây là bằng hữu xưa kia của ta, lâu rồi ko gặp. còn 2 vị trẻ tuổi này chắc là hậu bối, nhìn qua cũng thấy ko phải người thường. Tao giả lả xin chào, xin chào. Rồi quay sang nói với hà đông, hôm qua có 2 ninja vào thăm nhà anh mà anh đóng cửa mất, lúc cầm gậy chạy ra thì bọn nó lại đi, tiếc quá ko gặp để xin học khinh công. Hà đông hihi cười, tao thoáng nhìn qua vẻ mặt của thằng tóc xoăn hạt dẻ và con bé đi cùng nó, ko mảy may rung động. Đm, tao cũng đoán trước được là thế, tao chêm thêm câu nữa. Lúc bọn ninja nhảy qua hàng rào, 1 đứa bị vướng rách toạc quần, hở mông, nhìn buồn cười vãi, đúng chỗ bóng điện, anh thấy mông tròn trắng vãi, xong vừa chạy vừa ôm quần, đúng là cao thủ không bằng dâm thủ. Tao cười ha hả, hà đông cũng cười hô hố, trong 1 thoáng tao thấy thằng tóc xoăn liếc sang nhìn đứa con gái, đứa con gái khẽ lắc đầu. Tao bỗng thấy ý nghĩ của nó, nó nghĩ rằng thằng cha này vô liêm sỉ thật, chuyện thế nó cũng bịa ra được, mình có rách quần đéo đâu. Nghe tiếng e hèm của lão quái nhân, dòng ý nghĩ tao đang nghe thấy vụt tắt. Tao cười, đm, mình vừa ảo giác hay mình đọc được thật đây…

Cả đám người đều nhỉn vào tao, có lẽ họ đều ko ngờ đến thằng phàm phu tục tử lại dùng cái ý nghĩ hết sức đời thường để khiến người ta phải rung động. Tuy rằng có thể 4 đứa kia vẫn nghĩ tao ko đọc được suy nghĩ của đứa con gái, tuy nhiên còn lão xồm và còn hà đông, chắc chắc 2 người này đọc được, vậy là lộ rồi. 1 lão quái nhân tao để ý từ đầu đến giờ ngồi im bây giờ mới nhìn lão xồm rồi cất lời, vị huynh đệ này là thế nào với lão huynh. Chắc hẳn là không liên quan đến việc kia chứ. Lão xồm gật đầu nói chắc như đinh đóng cột, tiên sinh thấy rồi đó, cậu ta ko phải kỳ nhân dị sĩ gì đâu. Lão tiên sinh gật đầu nói vậy phiền vị huynh đệ này để bọn ta trò truyện riêng tư một chút ko, những điều này ko liên quan đến huynh đệ, có nghe thì cũng chỉ thiệt thân. Tao nhìn qua lão xồm, lão gật đầu nói tiểu đệ đúng là ko nên nghe, đệ cứ vào trong xem công thức pha chế, xong việc ta sẽ bồi tiếp sau. Ờ, đuổi thì cút, cơ mà lão xồm ko đuổi, lại xúi tao vào ngồi gần Vô cảm, ắt hẳn có ý gì khác. Tao lại vào trong, thấy tao, vô cảm liền đứng dậy, vì khi ngồi váy co lên sẽ lộ đùi nhiều hơn. Tao thoải mái ngồi rồi hỏi em bao nhiêu tuổi rồi. Vô cảm trả lời em 26. Tao hỏi tiếp quê đâu, trước kia học trường nào, làm nghề gì, về làm café lâu chưa. Vô cảm ko trả lời mà đưa điện thoại ra gõ chữ, anh có thể dạy em cách làm đầu óc trống rỗng ko, em vừa thấy anh nói chuyện vô tư mà vẫn ko để lộ suy nghĩ. Tao bảo anh ko biết, anh có làm gì đâu, anh ko có khả năng gì đặc biệt cả. Tao nhìn đồng hồ, mẹ kiếp, đã quá trưa rồi, bọn kia ko ăn cơm à. Lấy điện thoại ra lướt lướt facebook xem hình hà đông, con ranh này cũng nuột gớm, cơ mà ngoài đời chỉ được 80% trong ảnh. Bỗng thấy vô cảm thốt nhỏ lên tiếng ko hay rồi. Tao ngẩng mặt nhìn qua phía kia, thấy hà đông mặt trắng bệch như bị bóp cổ, lão xồm thì đang đăm đăm nhìn vị gì mà tiên sinh khi nãy. Tao hỏi vô cảm có chuyện gì thế, vô cảm lắc đầu. Hà Đông nhìn về phía tao ánh mắt như cầu cứu, mong đợi. Tao đứng phắt dậy, đm cái gì mà công năng đặc dị chứ, có ăn được cái cốc này ko, tao vớ cái cốc trên bàn định đi đến thì vô cảm kéo tay tao lại bảo đừng anh, nguy hiểm. Vô cảm vừa nói xong bỗng cái cốc tao đang cầm trên nay nứt lạn rạn rồi vụn ra rơi xuống đất vỡ tan tành. Tao đứng ngây người, thế là thế nào nhỉ…

Tiếng lão xồm vang lên. Tiên sinh đâu cần làm thế, từ trước tới nay chúng ta vẫn giữ nguyên tắc ko xâm phạm vào thường nhân, hôm nay tiên sinh như vậy chẳng phải phá vỡ quy củ hay sao. Lão tiên sinh thối tha chỉ hô một tiếng sẽ còn gặp lại sau rồi đứng dậy, 3 người kia cũng đứng dậy theo, cả đám kéo nhau ra cửa, tao thấy nữ nhân còn ngoái lại nhìn tao nửa giây. Lão xồm thở dài, vô cảm gọi 1 em nhân viên ra quét thu dọn cốc vỡ. Tao tiến lại bàn ngồi hỏi luôn rốt cuộc là có chuyện gì. Lão xồm lắc đầu, có lẽ huynh đệ ko nên dính vào việc này thật. Tao cười nói ko dính thì cũng đã dính vào rồi, chẳng phải 2 cẩu nam nữ ninja đã đột nhập vào theo dõi ta sao. Lão xồm tròn mắt ngạc nhiên hỏi sao đệ dám khẳng định thế, tao nói mọi người ở đây đều biết còn gì, nãy đệ cũng thấy con bé kia chửi ngầm đệ sau khi bốc phét vụ toạc quần. Hà đông ngước lên nhìn tao rồi nhìn sang lão xồm, hà đông hỏi thúc thúc dạy anh ấy thần giác rồi à, nhưng làm sao nhanh thế được. Lão xồm cũng nhìn tao chăm chú, nét mặt nửa vui mừng rồi lại xìu xuống. Lão bảo tiểu huynh đệ đúng là kỳ ngộ nên duyên, người như đệ quả thật triệu người có 1, trong 3h mà đã lĩnh hội được thần giác, xin hỏi huynh đệ nhớ 3 bức tranh đó bằng cách nào. Mẹ, lão xồm thử tao đây mà. Tao ko ngại ngần nói luôn, tiểu đệ nhìn vài lượt rồi tưởng tượng mình đang đứng trong bức tranh đó để vẽ, để chụp lại hình ảnh, duy chỉ có bức ảnh thứ 3 thì đệ mất lúc lâu chờ đợi mới bắt được đúng cảnh đó, còn suýt nữa bị xe máy tông, may là nhảy lên kịp, ngã sưng bêu đầu. Lão xồm gật gù, phương pháp ấy gọi là Thực Tâm pháp, đúng là nhanh nhất, nhưng lão xồm ta chỉ nghe nói trong truyền thuyết, từ trước đến nay chỉ có 2 người luyện thành bằng cách này, còn lại đều tẩu hỏa nhập ma mù mờ đầu óc. Từ lâu nay môn quy đưa ra điều lệ cấm luyện tập theo thực tâm pháp. Ko ngờ hôm nay lại chứng kiến việc này ngay tại nhà mình, đúng là khó gặp. Bây giờ tiểu đệ thử ra nói chuyện với 1 vị khách nào đó đoán suy nghĩ của họ xem. Tao cũng nóng lòng muốn thử, tao bước lên tầng, vô cảm đi theo. Tia phía góc quán có 1 bàn 2 người 1 nam 1 nữ. Cô gái xinh đẹp, ăn mặc thời thượng đang khoắng khoắng ky café nhìn ra ngoài phố, chàng trai đeo kính nhìn rất trí thức đang bấm bấm điện thoại. Vô cảm đứng lại phía đầu cầu thang, giống như 1 nhân viên phục vụ thông thường. Tao tiến đến bàn đó hỏi, xin lỗi 2 em gọi đồ uống gì nhỉ. Chàng trai ngước lên nhìn, tao nhìn lại vào mắt hắn, thấy ý nghĩ của nó là thằng cha nào đây, ko thấy đồ uống đầy bàn rồi sao. Nó chưa kịp nói gì, tao bèn nói luôn tôi biết là đồ uống đầy bàn rồi nhưng có bạn nhân viên báo lại nên mình qua hỏi, nếu ko phải thì xin lỗi nhé. Tao quay đi, hehe, đm, ko ngờ đơn giản thế. Bỗng nghe tiếng nói, chờ đã. Tao quay lại, cô gái nhìn vào mắt tao, miệng nói cho em thêm 1 lý sinh tố bơ. Trong giây lát, tao cũng thử vận dụng nhìn xoáy vào trong đôi mắt ấy, nhưng ko thấy gì, tao gật đầu quay đi, lại nghe tiếng cô gái nói chờ đã, tao lại quay lại, cô gái nói luôn anh ko phải nhân viên quán này, phong cách ăn mặc ko giống, tay ko cầm sổ ghi chép, và đặc biệt quán này ko có sinh tố bơ. Tao nhìn qua chàng trai, thấy trong đầu nó ý ơ thật, sao mình ko để ý các chi tiết này nhỉ. Cô gái nói tiếp anh có ý gì… Đm, chỉ định thử tí thần giác, ai ngờ đụng ngay hàng ko đơn giản…

Đéo mẹ, tự dưng thần với chả quỷ thành ra giờ nhìn đứa nào cũng phải đề phòng, đã vậy thì trở lại phàm phu tục tử cho xong. Tao trơ mặt ra cười hihi nói thực ra chỉ muốn làm quen với em, ngại quá, hờ hờ. Cô gái nhìn thẳng vào tao mặt lạnh lùng nói có chắc là chỉ để làm quen ko. Tao bảo chỉ thế thôi ko có ý gì khác. Ẻm chìa tay ra nói đưa điện thoại đây, tao hơi ngạc nhiên nhưng cũng ko ngại ngần rút đt ra, mở khóa đàng hoàng rồi đưa cho ẻm. Ẻm bấm bấm số ấn gọi rồi nói số em dùng, cả zalo facebook đều là số này. Tao cười, quay sang nhìn tay trí thức, thấy nét mặt vẫn thản nhiên, tao nói làm phiền cậu quá. Nó nói ko có gì, anh cứ tự nhiên. Tao đọc được ý nghĩ ông đang muốn bỏ mà lại có thằng nhảy vào, vkl. Tao chào rồi quay đi, ra kia cùng vô cảm xuống cầu thang, tao nói nhỏ con bé kia hình nhưng cũng ko bình thường. vô cảm cười nhẹ kêu ko có gì đâu, nó muốn thể hiện với lão tri thức kia thôi, 2 đứa chắc gặp nhau nói lời chia tay.

Lão xồm và hà đông vẫn đang ngồi nói chuyện gì đó, thấy bọn tao thì dừng câu chuyện quay ra hỏi thế nào tiểu huynh đệ, tao cười nó hay lắm, nhìn qua là biết ngay đối thủ nghĩ gì. Lão gật đầu rồi bảo có việc này quên chưa nói với đệ, tuyệt ko được dùng dị năng để hại thường nhân, đó là lời nguyền từ xưa rồi, nếu ko tuân thủ thì sẽ khó lòng sống yên ổn. Tao ko hiểu lắm về cái quy củ bỏ mẹ gì đó, nhưng nghĩ là cái việc phán đoán ý nghĩ này người thường cũng có thể làm được, chỉ cần tinh tế quan sát để ý các chi tiết nhỏ, nắm bắt tâm lý và suy nghĩ lô gic cũng đoán được cũng 70-80%. Nhưng thôi, dẫu gì thì lão cũng dạy mình 1 chút kiến thức, cứ nghe lời trước cho xong.

Ngậm điếu thuốc suy nghĩ mông lung, nhìn đường phố xe cộ chạy ào ào. Tao chợt hỏi mình là ai giữa dòng xuôi người kia, mình đang sống vì cái gì, mục đích cuối cùng của mình là gì, sao mơ hồ quá. Cuộc sống bình dị đời thường như bao người có phải đã là hạnh phuc sau cùng. Lão xồm e hèm cắt dòng suy nghĩ, lão nói cách tốt nhất là tiểu đệ hãy thuận theo tự nhiên, tiểu đệ có năng lực, đó là năng lực tự nhiên và tiểu để phải vận dụng nó. Tao quay sang hỏi vậy tôi phải làm gì, lão xồm chậm rãi trả lời đệ phải khơi dậy bản năng lâu nay vẫn ẩn sâu bên trong đệ, khi đó thì đệ mới chính là con người đệ, mới sống thật với bản thân, lão huynh tuy ko giỏi giang gì nhưng cũng có thể giúp đỡ phần nào, nếu đệ ko chê thì lão huynh sẽ chỉ dẫn bước đầu, với những gì ta cảm nhận, đệ ko chừng còn tiến xa lắm, xa đến mức ko tưởng tượng nồi. Tao nhìn lão, vẻ mặt đăm đăm, tao vẫn nghĩ mấy thằng cha này liệu có đưa mình vài mấy phái giáo tà ma ngoại đạo hay ko, vớ vẩn lại như mấy vụ trên báo thì bỏ mẹ. Nghĩ là nghĩ thế nhưng đâu đó có sự thôi thúc và tin tưởng về những gì lão nói, ít nhất với những gì lão thể hiện, lão thông thể hiện thì đúng rằng họ ko phải người bình thường. Tao nói khẽ, xin được chỉ bảo.

Nét mặt lão xồm giãn ra một chút, lão nhấp một ngụm chè xong bảo việc đầu tiên là luyện thành thục thần giác trước, tức là phải khống chế được ý nghĩ, che dấu được ý nghĩ của mình, phán đoán được ý nghĩ của người khác, thông thường luyện thần giác thì phải học từ khi còn nhỏ, lúc này đầu óc ko có nhiều tạp niệm, với kẻ có ngộ hạnh thì luyện tập dễ dàng, không quá 1 tháng có thể thành thục. Đệ là trường hợp đặc biệt, đầu óc đệ quá nhạy bén đồng nghĩa với việc trải nghiệm rất nhiều, về nguyên lý thì ko thể học thần giác, tuy nhiên trong đệ lại có bản năng, thôi được rồi, cứ thử trước đã. Lão ra dấu tao đi theo lão, đi vào 1 căn phòng nhỏ sâu bên trong, căn phòng được ốp gỗ toàn bộ, chỉ để 3 bức tranh ảo diệu trên tường và 2 cái chiếu vuông bé bé. Lão đóng cửa lại, tao cảm giác mình như bước vào 1 thế giới khác, hoàn toàn tĩnh lặng, cách biệt với bên ngoài. Lão chỉ tao ngồi xuống 1 chiếu, tao làm theo, lão cũng đến ngồi cạnh, lão bảo hãy nhìn kỹ những bức tranh kia, rồi nhắm mắt lại cảm nhận, tưởng tượng ra những hình ảnh, những chi tiết nhỏ nhất của bức tranh, khi nào nhắm mắt lại mà vẫn cảm thấy rõ cả ba bức trong đầu thì nói với lão… Tao làm theo, mụ mị, thật là mụ mị, 3 bức tranh với 3 thể loại khác nhau, bức đầu chỉ toàn màu đen trắng như kiểu bức vẽ phác họa phong thủy thời xưa, bức thứ 2 là một khu rừng chỉ le lói ánh sáng mặt trời chiếu qua muôn vàn tán cây xanh, bức thứ 3 là một bức ảnh, phải nói là ảnh vì nó chính là chụp lại 1 đoạn đường phố, đủ người, đủ phương tiện, đủ thể loại sinh hoạt. Tao nghĩ tức là lão bắt mình phải nhớ rõ ràng hết chi tiết của các bức tranh này, tao vận dụng logic, làm gì cũng phải lần lượt, tao chăm chú ngó từng bức một, rồi lại từng chi tiết một trong tranh…Thời gian ko rõ trôi đến bao giờ, tao cảm giác mình đang là người vẽ những bức tranh đó, dòng suy nghĩ miên man miên man chảy trong não. Bỗng nghe tiếng gõ cửa, tao giật mình, lão xồm thở dài rồi nói cứ tập trung đi, tao lại nhắm mắt tiếp, tiếng gõ cửa đến lần thứ 3, lão xồm đứng dậy ra mở cửa, nghe tiếng nói của nữ nhân như là tiếng của Vô Cảm, giọng rất bình tĩnh nhưng tao nghe rõ lời nói không ổn rồi sư thúc…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.